Thay Da Đổi Mệnh

Chương 6

08/07/2024 16:29

"Bố mẹ! Phiền phức của hai người về rồi này!" Anh trai hắng giọng gọi vào bên trong.

Không bao lâu sau, một người phụ nữ phúc hậu xinh đẹp vội vã chạy ra.

"Ôi chao, con gái của tôi trở về rồi à?"

Tôi bĩu môi với bà ta: "Mẹ! Con ở đó chịu tội ch*t mất, mẹ cũng không biết đến đón con!"

Phu nhân nhà giàu bật cười: "Bây giờ không phải đã về rồi sao! Mau vào đi, dì Từ con đã làm tiệc cho con luôn rồi."

Bà ta nắm lấy tay tôi, thân thiết dẫn tôi đi vào trong biệt thự xa hoa.

Một giây trước khi đi vào biệt thự, tôi quay đầu nhìn ra phía sau.

Chị họ đeo kính râm, ngồi trong xe vẫy tay với tôi, sau đó giẫm chân ga, phóng vụt đi.

Chị ấy đã tặng tôi một bộ da tốt, tiếp đó, có thể giữ được mọi thứ mà bộ da này mang tới hay không thì phải dựa vào bản thân tôi rồi...

Vừa trở về nhà, bố mẹ Tần liền hỏi han tôi ân cần.

Sau khi ăn cơm đến cuối bữa, mẹ Tần hừ lạnh: "Lâm Thành đấy giống y hệt em gái nó, quê mùa một cục, còn thích khoe khoang nữa."

Nghe vậy, tôi liền cười: "Anh trai không tiếp đón anh ta hẳn hoi sao?"

Mẹ Tần nhìn anh trai, lời nói tràn đầy vẻ đắc ý: "Anh trai con lợi hại biết bao, chưa đến ba ngày, Lâm Thành kia đã ngoan ngoãn rồi."

Trên mặt anh trai xuất hiện vẻ mặt kh/inh thường: "Một tên nhà quê mà thôi, thật sự làm như mình vào ở là biến thành thiếu gia?"

"Ha ha ha ha, con trai mẹ nói đúng lắm!"

Tôi liếc anh trai một cái rồi im lặng rời tầm nhìn đi chỗ khác.

Kỹ năng diễn xuất của anh tôi còn tốt hơn tôi nữa đấy.

Anh ấy cũng càng may mắn hơn tôi.

Tần An và anh ấy đều đang trong thời kỳ đổi giọng, ban đầu mới nghe giọng đã rất giống, bây giờ hai người đã đổi da, trên cơ bản không hề có sơ hở.

...

Mãi đến nửa đêm, tôi mới tìm được cơ hội gặp riêng anh trai.

Trong phòng, tôi hỏi anh ấy thiếu gia thật kia đang ở đâu.

Anh trai cười: "Sau khi đổi da xong, nhân lúc trong nhà không có ai, chị họ sai người tới đón cậu ta đi, bây giờ có lẽ đã đưa về thôn Hoan Tì rồi."

Đối với bố mẹ Tần càng dễ giải thích.

Chỉ cần nói thanh niên Lâm Thành dưới quê kia không chịu được ứ/c hi*p như vậy, nhân lúc không có ai mà một mình bỏ chạy.

Có tổ sản xuất ở đây, cậu ta cũng sẽ không đi lạc.

Bố mẹ Tần mỗi ngày xử lý dự án hàng chục triệu đô la, nào có thời gian với sức lực để quan tâm tới sống ch*t của những người thuộc tầng lớp thấp hơn đó.

Bọn họ không để ý, ngược lại càng thuận tiện cho chúng tôi.

...

Bố mẹ Tần không hay ở nhà, bọn họ thường xuyên đi công tác, trong nhà chỉ có mấy người giúp việc chăm sóc tôi và anh trai.

Nhưng chúng tôi không hề buông lỏng.

Nắm chắc tất cả cơ hội học tập cách sống của Tần Nghiên và Tần An.

Chớp mắt, thời gian một tháng đã trôi qua.

Kỳ nghỉ hè cũng đã đến hồi kết.

Ngày mai, chúng tôi sẽ phải đi học.

Đây sẽ là thử thách mới.

Buổi tối, anh trai đã lén tới tìm tôi, anh ấy nói cho tôi biết tình hình mới nhất trong nhà tôi.

"Tiền chúng ta chuyển về đã giúp bà nội làm phẫu thuật, mắt của bà rất nhanh sẽ có thể nhìn thấy."

Tôi cảm thấy vui mừng từ tận sâu đáy lòng: "Tốt quá rồi."

Nhìn đi, tùy tiện một chiếc đồng hồ một bộ quần áo của những cậu ấm cô chiêu này là có thể c/ứu được một mạng của người bình thường.

Thế giới này, thật là không công bằng.

"Tần Nghiên và Tần An thì sao?"

Anh trai cúi thấp đầu, mặt mũi bị mái tóc che mất khiến người ta không nhìn rõ vẻ mặt của anh ấy.

"Tần Nghiên ở thôn bên cạnh, có người chuyên trông cô ta, nghe nói cô ta đã náo lo/ạn mấy ngày, nói muốn gi*t em."

"Còn Tần An, cậu ta bị nh/ốt trong hầm nhà chúng ta."

Khi nói đến Tần An, giọng điệu của anh trai có hơi kỳ lạ.

Có hả dạ, có sảng khoái.

Tôi đoán, tên thiếu gia kia kiêu ngạo thành quen trước kia chắc chắn là đã làm rất chuyện không tốt với anh trai...

Tôi đi qua, vươn tay vỗ vai anh ấy.

"Anh, chúng ta không có đường quay đầu nữa."

Chúng tôi sẽ không sợ hãi, sẽ không áy náy.

Sẽ không vì cư/ớp đoạt cuộc sống của người khác mà không ngủ được.

Suy cho cùng chúng tôi cũng chẳng phải người tốt gì đó...

Người của thôn Hoán Bì, không có người tốt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vương Phi Lười Biếng: Dựa Bói Toán, Nằm Không Cũng Thắng Hậu Cung

Chương 6
Ngày đầu tiên nhập cung, ta tự bói cho mình một quẻ. Quẻ hiện lên: Chẳng cần làm gì, nằm yên cũng thắng. Tin ngay! Từ đó bắt đầu cuộc sống ăn no ngủ kỹ như cá ướp muối. Tuyển tú? Không đi. Vấn an Hoàng hậu? Giả bệnh. Hoàng thượng gọi thị tẩm? Lập tức hắt hơi sổ mũi dây chuyền. Hậu cung tranh đấu sống mái. Ta trong góc sân nhỏ cạnh lãnh cung ngủ say sưa chẳng thiết trời đất. Nỗi phiền muộn duy nhất là đồ ăn từ Ngự Thiện Phòng ngày càng qua loa. Rau xanh đậu hũ. Đậu hũ rau xanh. Mặt xanh lè vì ngán. Cho đến hôm ấy. Con mèo Ba Tư của Quý phi bỗng mất tích. Cả cung điện nháo nhào đi tìm. Ồn ào đến nỗi ta chẳng chợp mắt được giữa trưa. Vác bộ tóc rối bù, ta đẩy cánh cổng sân ọp ẹp kẽo kẹt. Nhặt đại cành cây khô. Vạch vài đường dưới đất. "Đến góc đông nam Ngự Hoa Viên, xem trong khe đá tầng thứ ba giả sơn ấy." Cung nữ thái giám đi ngang nhìn ta như xem thằng ngốc. Ta ngáp dài, rụt về sân tiếp tục ngủ. Nửa canh giờ sau. Quý phi ôm con mèo tưởng đã mất. Đứng trước cổnh viện ta. Mặt biến sắc như lọ sơn đổ. "Ngươi... làm sao biết được?" Ta dụi mắt lè nhè. "Bói đấy."
Cổ trang
Linh Dị
Nữ Cường
105