Thật ra chẳng cần đâu.

Tôi chui ra từ dưới cánh tay anh ta, vội vã mặc áo vào.

Chiếc gương đối diện phản chiếu rõ những vết tích loang lổ khắp người tôi.

Ng/ực, eo, bụng, thậm chí cả đùi cũng không chừa.

Tôi nghiến ch/ặt răng.

Đáng gh/ét nhất là, tất cả những dấu vết tồi tệ này đều do chính tôi nài nỉ anh ta để lại.

Quả nhiên kỳ phát tình của Omega là thứ tồi tệ nhất, có thể biến một người thành kẻ đi/ên cuồ/ng mất hết lý trí, chỉ biết đắm chìm trong d/ục v/ọng.

Tôi hít một hơi thật sâu, quay mặt về phía Trình Cảnh.

"Xin lỗi, đêm qua chỉ là chuyện ngoài ý muốn, chúng ta hãy coi như chưa từng xảy ra chuyện gì đi. Tôi sẽ không bắt anh phải chịu trách nhiệm đâu."

"Dấu ấn kia, tôi sẽ tìm cách xóa bỏ, sẽ không dùng nó để đòi hỏi anh."

"Anh rời khỏi nhà tôi đi."

Trình Cảnh lặng lẽ nhìn tôi, rồi bật cười khẩy.

"Đúng là kiểu dùng xong vứt bỏ, đồ đàn ông bạc tình."

Anh ta ngả người tựa vào đầu giường, tư thế thả lỏng như đang ở nhà mình.

"Cậu không cần tôi chịu trách nhiệm, nhưng tôi vẫn chưa bắt cậu phải đền đáp đây."

"Tôi là một alpha trong trắng, bị omega như cậu cưỡng ép, biết kêu ai bây giờ?"

"Đuổi tôi đi à? Không đời nào."

"Cậu phải chịu trách nhiệm."

Mí mắt tôi gi/ật liên hồi, khóe miệng không kiềm chế được mà co gi/ật.

Người này là anh crush lạnh lùng thanh cao mà?

Sao lại giống đồ du côn vô lại thế này?!

Trình Cảnh cầm điện thoại lên, mở ứng dụng gọi đồ ăn.

"Anh làm gì thế?"

"Gọi đồ ăn chứ làm gì. Tôi vất vả cả đêm, cần bổ sung thể lực, đừng tưởng tôi là trâu mà bắt kéo mãi. Gọi thêm cho cậu cháo nhé? Cậu mất quá nhiều nước, cũng cần bù đắp đấy."

Tôi nghiến răng nghiến lợi.

"Không cần!"

"Chắc chứ?"

"Chắc!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đêm Nay Thần Minh Phù Hộ Cho Em

Chương 12.
Mạnh Phồn Du có khí chất vô cùng xuất chúng. Tôi cảm thấy chọn anh ấy làm mối tình đầu, cho dù sau này có chia tay thì cũng chẳng còn gì hối tiếc. Thế là tôi theo đuổi Mạnh Phồn Du vô cùng cuồng nhiệt. Anh bị tôi theo đuổi mãi cũng động lòng, bèn cùng tôi giao hẹn ba điều: chỉ yêu đương, không kết hôn, tốt nghiệp là chia tay. Tôi vui vẻ đồng ý. Chúng tôi ở bên nhau ba năm, vẽ nên một tình yêu say đắm và cuồng nhiệt nhất. Đến ngày tốt nghiệp, tôi chủ động nói lời chia tay. Nhưng anh ấy lại đổi ý. Tôi kinh hãi, mặt biến sắc: "Chẳng phải chúng ta đã nói rõ rồi sao? Tốt nghiệp là chia tay!" Tôi nhớ rất rõ, ngày hôm đó, cuối cùng cuộc nói chuyện của chúng tôi đổ vỡ. Mạnh Phồn Du cúi cái đầu luôn kiêu ngạo ngẩng cao của mình xuống, tự giễu cười nói: "Thường Kim Duyệt, tốt nhất em nên cầu nguyện từ nay về sau chúng ta đừng chạm mặt nhau nữa." Từ đó trở đi, tôi cứ thấy anh là tránh. Thế nhưng, ngón tay của Thượng đế chỉ khẽ gảy một cái, thế giới liền trở nên vô cùng nhỏ bé, hai người rồi cũng sẽ có lúc gặp lại nhau.
0
2 Anh Hổ Hung Dữ Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm