9

Lần đầu tiên trong đời.

Tôi chủ động lấy lòng cậu chủ.

Cam đoan sẽ không bỏ trốn.

Thậm chí còn đề nghị cậu cài thiết bị định vị vào điện thoại của tôi.

Nghe tới đây, cậu bỗng hứng thú, ung dung nâng cằm tôi lên:

“Định vị?”

Tôi bị ép há miệng.

Chỉ có thể phát ra một tiếng đáp mơ hồ.

Ngón tay lạnh lẽo của cậu luồn vào giữa hai hàm răng.

Đôi mắt dần sáng lên.

“Ý hay đấy.”

Tôi nhìn đầu ngón tay ướt át của cậu.

Hàng mi khẽ run.

Có vẻ như...

Tôi vừa vô tình cho cậu một ý tưởng vô cùng nguy hiểm.

Tối hôm đó, tôi lén nhìn thấy cậu đang hỏi bác sĩ xem thiết bị định vị cấy trong cơ thể có gây hại cho người hay không.

Tôi: “...”

Nhưng may mà cậu không nghi ngờ tôi.

Bị nh/ốt mãi cũng chán.

Thế là tôi năn nỉ cậu đưa mình theo tới công ty.

Cậu đồng ý.

Trước đây mỗi khi cậu chủ làm việc.

Tôi chỉ cần ngồi ở phòng nghỉ bên ngoài giám sát khách ra vào.

Thư ký bước vào.

Lườm tôi một cái rồi mới bắt đầu báo cáo công việc.

Dạo gần đây không biết anh ta bị gì.

Rất có ý kiến với tôi.

Nhưng thì sao chứ?

Tôi nằm dài trên sofa, xiên một miếng dưa hấu bỏ vào miệng.

Đây là lần đầu tiên tôi quang minh chính đại lười biếng ngay trước mắt cậu chủ.

Bảo sao có bao người lao đầu vào muốn làm chim hoàng yến của cậu.

Đúng là sướng hơn đi làm thật.

Cậu chủ bỗng giơ tay ngắt lời thư ký.

Ánh mắt chuyển sang phía tôi.

Cậu lạnh mặt quở trách:

“Đừng nằm ăn. Dễ bị trào ngược dạ dày thực quản.”

Nhìn vẻ mặt thư ký càng lúc càng khó chịu với tôi.

Tôi lập tức ngồi thẳng người dậy.

Mặt già đỏ bừng.

Không biết còn tưởng cậu lớn tuổi hơn tôi.

Nhưng nghĩ kỹ lại.

Từ nhỏ đến lớn cậu vẫn luôn như vậy.

Hồi đó để tiện gọi tôi bất cứ lúc nào.

Cậu m/ua cho tôi chiếc điện thoại thông minh đầu tiên trong đời.

Việc đầu tiên tôi làm là tải game Đấu Địa Chủ.

Nhưng đồng đội cứ gửi:

“Bạn là MM hay GG?”

Tôi tưởng là tin nhắn quấy rối.

Lập tức chạy tới trước mặt cậu gào lên:

“Cậu chủ! Tôi mới mười lăm tuổi thôi đó!”

“Hắn dám quấy rổi tôi!”

“Quá đáng lắm rồi!”

“Tôi phải lấy cà chua ném ch*t hắn!”

Khi ấy cậu chủ gh/ét người khác tới gần.

Giống như một hòn đảo cô đ/ộc khép kín.

Lạnh nhạt xa cách.

Không biết là chê tôi hay chê hiệu ứng âm thanh quá ồn.

Cậu nhịn hết nổi, lật người ngồi dậy.

Chộp lấy ngón tay đang đi/ên cuồ/ng bấm hiệu ứng của tôi.

Dứt khoát đ/á/nh ra đôi bài nhỏ nhất trong tay.

“Hắn muốn anh đ/á/nh đôi.”

Sau đó, cuối cùng tôi cũng có chiến thắng đầu tiên sau chuỗi bảy trận thua liên tiếp.

Tôi ngạc nhiên phát hiện.

Cậu chủ không chỉ chơi Đấu Địa Chủ mà đ/á/nh mạt chược cũng cực giỏi.

Thậm chí còn hiểu đủ loại thuật ngữ game.

Thế là tôi cứ bám lấy cậu đòi cậu dạy, miệng không ngừng khen:

“Cậu chủ, cậu biết nhiều thật đấy.”

Cậu không cảm xúc liếc tôi một cái.

“Một mình mãi thì cái gì cũng học được.”

Phu nhân không cho cậu ra ngoài.

Ngay cả phòng ở cũng bị sắp xếp cạnh đám người hầu.

Các gia tộc khác phần nào biết nội tình.

Cũng không cho con cái mình qua lại với cậu.

Giọng cậu bình thản như đang kể một câu chuyện chẳng liên quan tới mình.

Tôi lặng lẽ ôm lấy cậu.

Không biết phải an ủi thế nào.

Cậu không đẩy tôi ra.

Nhưng cũng không ôm lại.

Chỉ nghiêng đầu nhìn hai cánh tay tôi đang siết ch/ặt mình.

Trong mắt hiện lên chút khó hiểu.

Hóa ra, có người cô đ/ộc đến mức ngay cả ôm cũng không biết.

Về sau còn nghiêm trọng hơn.

Sau khi tiếp quản nhà họ Lận.

Những vụ t/ai n/ạn cậu gặp phải ngày càng nhiều.

Mà tính cậu lại luôn bất chấp hậu quả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nhân Viên Dọn Dẹp Vô Dụng Và Con Bạch Tuộc Dị Chủng Cấp S Của Hắn

Chương 15
Tôi là một nhân viên dọn dẹp cấp D tại Trạm thu gom rác. Ngoài một gương mặt khá là ưa nhìn ra thì tôi hoàn toàn không có bất kỳ thiên phú dị năng nào. Thế nên ngày thường, tôi chính là kiểu người vô hình đến mức không thể vô hình hơn. Dù sao thì đến đám quái vật ngoài kia dẫu có ăn th!t tôi cũng chê dắt răng. Các nhân viên khác cũng chán gh/ét tôi đến cực điểm. Cho đến ngày hệ thống an ninh hoàn toàn sụp đổ. Tôi bị kẹt cứng ngay trong khu thu nhận quái vật cấp S. Một xúc tu lạnh lẽo âm thầm quấn lấy cổ chân tôi, từ từ trườn lên trên. "Bé cưng ơi, mùi của em thơm quá đi mất." "Ngoan, cho tôi cắn một miếng, tôi sẽ bảo vệ em, có được không?"
111
2 Mưa hoa sương gió Chương 13
5 Da Chương 6
7 Thi Ghép Chương 10
12 Ghen tỵ làm liều Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm