Vì vậy, dưới đất chỉ còn lại Trương Vi Vi đáng thương một mình, nằm ngửa ở đó, trên người bò đầy rắn, côn trùng, chuột, kiến, yếu ớt và vô vọng.

Đúng lúc này, không xa trên con đường núi uốn lượn liên tục lại xuất hiện hai luồng ánh sáng trắng.

Lại có người lên núi nữa sao?

Là ai?

16.

“Thần tượng ơi, có người đến rồi!” Tôi nhảy xuống khỏi người Lục Tinh Hà, r/un r/ẩy đứng trên cành cây, ôm ch/ặt cánh tay Lục Tinh Hà không chịu buông.

Lục Tinh Hà phẩy tay, đám côn trùng này rút lui như thủy triều, cứ như thể cảnh tượng k/inh h/oàng vừa rồi chỉ là ảo giác. Ồ, dưới đất còn sót lại vài x/ác con rết nhỏ, là do Trương Vi Vi lăn lộn đ/è c.h.ế.t.

Hòa thượng và đạo sĩ vẫn đứng thẳng trên bia m/ộ, bất động, hệt như hai pho tượng.

Chiếc xe tắt máy và dừng lại, tôi ngẩng cổ nhìn, trong màn đêm mờ ảo chỉ thấy hai bóng người cao lớn.

“Vi Vi, em sao thế Vi Vi?” Hóa ra là Thẩm T.ử Mặc và một đạo sĩ trẻ tuổi. Thẩm T.ử Mặc thấy Trương Vi Vi nằm trên đất, kinh hãi biến sắc, vẻ mặt lo lắng lao tới ôm Trương Vi Vi vào lòng.

Đúng lúc này, Trương Vi Vi tỉnh lại, cô ta nhìn thấy Thẩm T.ử Mặc, không kìm được vòng tay ôm lấy cổ anh ta khóc nức nở.

Hai pho tượng trên bia m/ộ cuối cùng cũng sống lại, thanh niên hòa thượng nhảy xuống đất, gãi gãi cái đầu trọc một cách ngượng nghịu.

Lão đạo sĩ có vẻ mặt dày hơn, phất phất phất trần, nói với Trương Vi Vi: “Cô gái đừng sợ, những yêu vật đó đã bị lão đạo xua đuổi rồi!”

17.

Cơ thể Thẩm T.ử Mặc cứng đờ trong giây lát, anh ta buông Trương Vi Vi ra, nghi ngờ nhìn lão Đạo sĩ: “Yêu vật, yêu vật gì cơ?”

Trương Vi Vi liếc mắt ra hiệu cho lão Đạo sĩ, nấc nghẹn nói: “Ban ngày em thấy m/ộ bia của Minh Châu bị người ta làm cho tan hoang, nên đặc biệt mời hai vị Đại sư đến siêu độ cho Minh Châu một chút, muốn để cô ấy ra đi thanh thản hơn. Kết quả… kết quả…. Huhu~!”

Nhìn Trương Vi Vi khóc lóc t.h.ả.m thương như hoa lê dính hạt mưa, Thẩm T.ử Mặc có chút đ/au lòng: “Vi Vi, sao thế?”

Lúc này, tại cổng nghĩa trang lại vang lên một trận tiếng động cơ ô tô.

Lại có người lên núi nữa sao?

Mẹ ơi, nửa đêm nửa hôm mà còn náo nhiệt hơn cả Tết!

“Chị Vi Vi, Thẩm T.ử Mặc, sao hai người lại ở đây?” Em trai tôi dẫn theo một lão hòa thượng, và Trương Vi Vi, Thẩm T.ử Mặc mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.

Hai Đạo sĩ, hai hòa thượng. Hai người trẻ, hai người già. Truyện do nhà Trạm Én Đêm dịch và đăng duy nhất trên MonkeyD, nếu thấy ở nơi khác chính là do nó ăn cắp. Vừa đủ để gom thành một bàn mạt chược.

Mọi người nhìn nhau một lúc, cuối cùng Thẩm T.ử Mặc là người phá vỡ sự im lặng trước, “Tôi và Vi Vi đến để siêu độ cho Minh Châu.”

Em trai tôi không vui, nhíu mày mặt lạnh tanh: “Siêu độ cái gì mà siêu độ? Chị tôi rõ ràng là c.h.ế.t oan, phải gọi h/ồn chứ! Lát nữa gặp được chị ấy, tôi phải hỏi chị ấy xem, rốt cuộc là ai đã b/ắt n/ạt chị ấy!”

18.

“Em trai em cũng có chút đầu óc đấy.” Lục Tinh Hà khoanh tay trước ngựk, đứng trên cành cây nhìn Đạo sĩ em trai tôi mời đến đang làm phép ra vẻ chuyên nghiệp.

Tôi kéo kéo tay áo anh ấy: “Em không thể trực tiếp hiện thân sao? Nghĩ cách nào đó để họ có thể nhìn thấy em đi.”

Lục Tinh Hà lắc đầu: “Người q/uỷ cách biệt, em muốn đối mặt với gia đình không dễ dàng như vậy đâu. Dựa vào q/uỷ thể hiện tại của em, nói chuyện với người ta một phút thôi, em sẽ bị dương khí trên người họ xung kích mà c.h.ế.t ngay.”

“Đợi thêm chút nữa đi, em cứ nghiêm túc tu luyện theo cuốn sách kia trước đã.” Lục Tinh Hà vỗ nhẹ đầu tôi an ủi, nhẹ giọng vỗ về tôi.

Tôi đột nhiên cảm thấy làm q/uỷ cũng không tệ chút nào, lúc còn sống tôi còn không thể gặp được mặt Lục Tinh Hà. Nhìn thấy thần tượng ngay trong tầm tay, cuộc đời làm q/uỷ của tôi lần đầu tiên xuất hiện cảm giác hạnh phúc.

“Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh!” Đạo sĩ trẻ tuổi hét lớn một tiếng, hiện trường im phăng phắc như gà mắc tóc.

Kiểm định xong xuôi, bốn người có mặt ở đây, toàn bộ đều là kẻ l/ừa đ/ảo.

“Minh Hiên, T.ử Mặc, chúng ta về trước đi. Hôm nay quá vội vàng rồi, có lẽ các vị Đại sư đều chưa chuẩn bị kỹ, chúng ta về bàn bạc lại, để các vị Đại sư chuẩn bị đầy đủ hơn.” Trương Vi Vi nhẹ nhàng mở lời, phá vỡ bầu không khí ngượng nghịu.

Giống như lúc đến, ba nhóm người lại vội vã rời đi. Để lại tôi và Lục Tinh Hà thất vọng. Chỉ thế thôi sao?

Lục Tinh Hà nhéo má tôi: “Đừng xem kịch nữa, mau chóng tu luyện đi.”

19.

Quá trình tu luyện thật khô khan và buồn tẻ, Lục Tinh Hà hóa thân thành người thầy nghiêm khắc nhất, tôi chỉ cần lơ đãng một chút là anh ấy lại dùng cây gậy nhỏ trong tay quất tôi.

Q/uỷ không cần ngủ, không biết mệt mỏi, vì vậy tôi cứ thế bị buộc phải tu luyện suốt cả đêm, cho đến khi trời ửng sáng phía Đông, Mặt Trời hơi nhô lên.

Chắc là tôi có chút thiên phú về tu luyện, sau một đêm nỗ lực, một ngón tay của tôi đã có thể ngưng tụ thành hình rồi.

Lục Tinh Hà nói ngón tay này đã có thể chạm vào vạn vật trong nhân gian, và chỉ cần tu luyện thêm ba ngày là có thể hiển hình trước mặt người khác.

Ban ngày dương khí trong không khí quá nặng, không có lợi cho việc tu luyện, Lục Tinh Hà đi đ.á.n.h cờ với ông cụ ở góc Tây Bắc khu nghĩa trang, còn tôi thì trốn trên cây để lười biếng.

Không ngờ, Trương Vi Vi lại đến, lần này cô ta dẫn theo hai Đạo sĩ, một già một trẻ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm