Thêu Mây Họa Đế

Chương 15

20/05/2024 15:27

15

Tân đế đăng cơ, Ngự Trạm bị đầy vào thiên lao.

Tân đế cũng không phải người thường, đối với khí vận có hiểu biết, lại còn cùng sư phụ đã qu/a đ/ời của ta là bạn cũ.

Sáng sớm, ta thay y phục đi đến đại lao.

Trong thiên lao.

Ngự Trạm mặc áo tù màu trắng, núp trong góc, dưới thân là rơm rạ khô héo, thần sắc suy sụp, đang nhìn mặt đất xuất thần.

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu lên nhìn.

Tầm mắt trên không trung lại giao nhau.

Nhìn hắn suy sụp

Bộ dáng bại trận, ta lại bỗng nhiên nhớ tới ngày đầu gặp gỡ - -

Vào một ngày tuyết rơi, hắn mặc bộ y phục màu, trên vai khoác áo lông cáo màu trắng, là Thanh Bình Vương vang danh kinh thành.

Bông tuyết bay xuống đầu vai hắn, chậm rãi tan rã.

Mà hắn phi người xuống ngựa, đem tên cư/ớp bên đường đang kh/inh bạc ta chế trụ, đưa đến trước mặt ta để cho ta trừng trị.

Hắn nói, "Ta nhớ cô, nhị tiểu thư của phủ tướng quân Chu.”

Ta lại đỏ mặt nói không ra lời.

Khi đó ta nghĩ, Vương gia dáng vẻ cùng khí chất như vậy, nếu có một ngày có thể đứng ở bên cạnh hắn thật tốt biết bao.

Sau đó, ta không thể quang minh chính đại đứng ở bên cạnh hắn, nhưng lại bị ép lên giường hắn, biến thành đồ chơi của hắn.

Năm đó công tử Thanh Phong Tế Nguyệt kia, cũng sớm biến thành thứ dơ bẩn không chịu nổi.

Hoàn h/ồn, ta chậm rãi đi qua.

Một bước, hai bước.

Cuối cùng dừng lại trước cửa lao.

Ngự Trạm thì nửa ngửa đầu, ánh mắt từ dưới nhìn lên đ/á/nh giá ta, tựa hồ muốn xuyên thấu qua thân thể hiện tại, tìm ki/ếm bóng dáng lúc trước của ta.

Sau một lúc lâu, hắn liền bỗng nhiên nở nụ cười.

Đế vương thanh niên đăng cơ, từng mạnh mẽ, hăng hái, hôm nay lại mặc lao phục làm bằng vải thô, trở thành tù nhân của tân hoàng.

Ta cũng không cảm thấy đáng tiếc.

Ngược lại, ta cảm thấy rất thống khoái.

Hắn ngồi trên mặt đất, lẳng lặng nhìn ta, lại hỏi lần nữa, "A Cẩm, bây giờ nàng hài lòng chưa?"

Đương nhiên không có.

Ta sai người mở cửa lao, lại sai người bưng ghế dựa cùng một chậu nước ấm đã chuẩn bị sẵn tới.

Ta ngồi trên ghế, hai tay khoanh trước ng/ực, ung dung nhìn hắn.

“Ngự Trạm, lại đây.”

Hắn lập tức hiểu được ý của ta.

Đôi mắt vốn trong suốt như suối của hắn giờ đã phủ một lớp màu xám xịt, hắn thất thần một lát, cuối cùng cắn răng đứng dậy đi qua.

Đi tới trước mặt ta.

Ta đưa chân tới trước mặt hắn, học theo bộ dáng lúc trước của hắn, nói ra hai chữ kia.

“Quỳ xuống.”

Ngự Trạm không nhúc nhích.

Cẩm y vệ bên cạnh ta lập tức tiến lên đ/è hắn lại, bức bách hắn quỳ xuống.

Một tiếng trầm đục vang lên, hắn hai đầu gối chạm đất, quỳ gối trước mặt ta.

Ta vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi.

Một lúc lâu sau, Ngự Trạm giơ tay lên, đôi tay hắn cứng ngắc, cởi giày của ta ra từng chút một.

Sau đó giúp ta đem chân bỏ vào trong nước ấm, vén nước lên nhẹ nhàng giội lên mặt chân ta.

Tình cảnh phảng phất tái hiện.

Chỉ có điều, lần này là ta đ/á một cước vào ng/ực anh, giọng điệu trào phúng, "Không có tay?”

Ngự Trạm mím môi, nghe lời lấy tay thấm nước, sau đó quỳ trên mặt đất, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa mặt bàn chân cho ta.

Giống hệt những gì ta đã làm lúc đầu.

Ta ngồi xuống ghế, rũ mắt quan sát hắn.

Rửa xong, Ngự Trạm chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn ta, đôi mắt đỏ tươi vô cùng, "Đủ chưa?”

“Không đủ.”

Tất nhiên là không đủ.

Sẽ không bao giờ đủ.

Hắn đã từng vũ nhục ta nhiều hơn thế.

Ta giơ chân lên, bàn chân cọ cọ lên áo tù của anh, thấm ướt một mảnh.

"Làm đi, lau chân."

Ngự Trạm hiểu ý ta.

Hắn lau khô nước trên tay lên áo, sau đó nhẹ nhàng dùng lòng bàn tay lau nước đọng trên chân cho ta.

Cùng với ta lúc trước, quả thật giống nhau như đúc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thuở ấy hoa đường khiến ta lầm lỡ.

Chương 6
Trong yến thưởng hoa của Hoàng hậu, Thẩm Hoài Thanh nhặt được chiếc trâm hoa đường của ta vô tình đánh rơi xuống khe suối. Hoàng hậu nhìn thấy cảnh tượng ấy, liền khen ta cùng Thẩm Hoài Thanh thật xứng đôi vừa lứa, là mối nhân duyên mệnh định, lập tức ban hôn cho chúng ta. Tiếc thay, đến ngày thành hôn ta mới biết, hắn sớm đã có người trong tim. Người ấy cùng hắn đi qua những ngày tháng vô danh tiểu tốt cho đến khi đỗ tân khoa Trạng Nguyên. Ta làm sao so bì được? Sau khi chúng ta kết tóc xe tơ, người trong tim hắn thề không làm thiếp, bỏ xa kinh thành về quê cũ. Từ đó về sau, hắn đối đãi với ta cực kỳ lạnh nhạt, đêm đêm hai ta thường ngồi đối diện trong im lặng đến tận sáng. Nhưng ta vẫn gượng gạo giữ thể diện, không muốn ai nhìn thấy sự thất bại của mình. Ta vẫn quán xuyến việc nhà cho hắn, vẫn thay hắn ra ngoài dự yến tiệc, giả vờ làm một đôi phu thê ân ái. Mãi đến ngày Thẩm Hoài Thanh qua đời, hắn bình thản nhìn ta, trong mắt không còn chút hờ hững ngày thường. "Tạ Thái Vi, cả đời này ta chưa từng cầu xin nàng điều gì, giờ đây chỉ mong nàng đem ta chôn về quê cũ Vận Thành, gần mộ phần của Tống Nhược một chút..." Lúc ấy ta mới bừng tỉnh, đây nào phải nhân duyên mệnh định của ta? Rõ ràng ta chính là cây gậy chia lìa đôi uyên ương trong màn kịch tình bi thương này. Nước mắt ta rơi đầy mặt, không phải vì hắn, mà vì chính bản thân mình. Giá như có kiếp sau, ta nhất định sẽ không còn cưỡng cầu hôn sự nữa.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
1