Tôi là một tên "pháo hôi công" nham hiểm, xảo quyệt, không tự lượng sức mình mà đi dòm ngó thụ chính trong học viện quý tộc này.
Sau khi thức tỉnh ý thức, tôi đã nhìn thấy cái kết th//ảm kh/ốc của mình: bị F4 đuổi khỏi trường, gia đình đổ vỡ, cửa nát nhà tan.
Thế là tôi quyết định dứt khoát tránh xa thụ chính và tất cả những rắc rối liên quan đến cốt truyện, an phận thủ thường làm người tử tế.
Để xóa tan nghi ngờ việc mình còn tơ tưởng đến thụ chính, tôi thậm chí còn tìm một anh bạn trai qua mạng.
Bạn trai tôi cực kỳ dịu dàng, hào phóng, lại còn sở hữu chất giọng "nam thần" siêu cấp quyến rũ, chúng tôi nhanh chóng rơi vào lưới tình nồng ch/áy.
Thế nhưng sau đó, có kẻ vu khống tôi quấy rối thụ chính.
Tôi bị F4 triệu tập đến văn phòng Hội học sinh.
Trong lúc run cầm cập vì sợ hãi, để chứng minh bản thân đã "hoa có chủ", tôi đ/á/nh liều gửi một tin nhắn thoại cho anh người yêu qua mạng:
"Ông xã ơi, bây giờ mình gặp nhau được không?"
Chưa đầy hai giây sau.
Một đoạn tin nhắn thoại y hệt như thế vang vọng khắp căn phòng.
Nó phát ra từ điện thoại của một trong bốn người bọn họ.
Tôi ngây người tại chỗ.
Ngay sau đó, người đàn ông vốn đang ngồi thong dong ở góc phòng bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên, nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ sửng sốt.
Tôi: "???"
Ai nhặt được điện thoại của bạn trai tôi thế này?
01
"Tân Mạc!"
Trán tôi bị gõ nhẹ một cái rõ đ/au, thằng bạn thân Giang Du cười hì hì sáp lại gần hỏi: "Cậu sao thế? Cứ như người mất h/ồn ấy."
"Ừm..."
Tôi chậm chạp nuốt miếng cơm trong miệng, trong lòng thở dài thườn thượt.
Vẫn chưa thoát khỏi cơn á/c mộng tối qua.
Chính x/á/c mà nói, đó không phải là mơ, mà là một lời tiên tri.
Hóa ra thế giới tôi đang sống là một cuốn tiểu thuyết đam mỹ vườn trường hệ nhiều công một thụ.
Câu chuyện xoay quanh Ninh Chiêu - một học sinh diện ưu tiên - và nhóm F4, những nhân vật đứng trên đỉnh kim tự tháp của học viện quý tộc này.
Thụ chính Ninh Chiêu xuất thân nghèo khó nhưng nhờ thành tích xuất sắc mà được nhận vào Đại học Lemanlia.
Ở cái ngôi trường quý tộc phân chia giai cấp nghiêm ngặt này, những học sinh nghèo hiển nhiên trở thành đối tượng tiêu khiển, trêu chọc của đám con nhà giàu.
Nhưng khác với trước đây, trong số học sinh mới nhập học lần này lại xuất hiện một kẻ đặc biệt.
Cậu ta không sợ hãi, dũng cảm phản kháng, dứt khoát nói "Không" trước những bất công. Dù gây ra không ít rắc rối nhưng cậu ta chưa bao giờ khuất phục.
Cái cá tính quật cường ấy nhanh chóng thu hút sự chú ý của F4.
Thương Nam Duật kiêu ngạo lạnh lùng, Tạ Thời Duyệt phong lưu phóng khoáng, Cố Hàn Ly dịu dàng u sầu, và Lệ Trần rạng rỡ hài hước.
Trong quá trình đối đầu gay gắt với Ninh Chiêu, họ đã từng bước rung động.
Sau khi x/á/c định được tình cảm của mình, câu chuyện lại chuyển sang màn "tu la bang" tranh giành nảy lửa giữa các nam chính.
Cuối cùng, sau bao nhiêu gian nan trắc trở, mấy người bọn họ đạt được thỏa thuận và chung sống hạnh phúc bên Ninh Chiêu.
Một cái kết NP viên mãn.
Còn tôi, trong câu chuyện này chỉ là một tên pháo hôi nhỏ bé, tầm thường, được dùng để thúc đẩy tình cảm giữa các nam chính và thụ chính.
Độc á/c, nham hiểm, và không biết trời cao đất dày là gì.
Ban đầu, tôi là kẻ dẫn đầu việc b/ắt n/ạt Ninh Chiêu, nhưng sau đó cũng dần bị thu hút bởi phẩm chất không chịu khuất phục của cậu ta, rồi đ/âm ra yêu thích người mà mình vốn coi thường.
Thế nhưng so với F4, tình yêu của "tôi" hoàn toàn là một loại tình cảm vặn vẹo.
"Tôi" bày đủ trò hèn hạ, u/y hi*p dụ dỗ Ninh Chiêu hẹn hò không thành liền đi rêu rao khắp nơi rằng cậu ta quyến rũ mình.
Chiêu này không hiệu quả, lại còn bị F4 phát hiện và cảnh cáo.
Chẳng ngờ "tôi" vẫn không cam tâm, tiếp tục đi/ên cuồ/ng tìm đường ch*t.
Trong một buổi dạ hội văn hóa trường, tôi to gan lớn mật hạ th/uốc thụ chính Ninh Chiêu, kéo cậu ta vào phòng định dùng vũ lực "gạo nấu thành cơm".
Kết quả dĩ nhiên là không thành công.
F4 kịp thời lao đến đạp bay cửa phòng, bắt quả tang tại trận.
Trong cơn thịnh nộ, những kẻ quyền thế ngút trời ấy trực tiếp tống khứ "tôi" ra khỏi trường, còn chung tay khiến gia đình tôi phá sản.
Từ đỉnh cao rơi xuống vũng bùn, "tôi" không chịu nổi cú sốc tàn khốc này, mất hết lý trí định đi tìm bọn họ trả th/ù.
Cuối cùng bị xe đ/âm ch*t ngay trên phố.
Cũng coi như là tự làm tự chịu.
Một vai nam phụ như tôi, còn được đ/ộc giả ưu ái gọi bằng cái danh: "Pháo hôi công".