Đồ khốn nạn vẫn là đồ khốn nạn.
Bùi Mặc đáng ch*t!
Kẻ chụp ảnh cũng đáng ch*t!
Đám người vào bình luận ch/ửi sư huynh cũng đáng ch*t!
Hạ Sâm, cũng đáng ch*t...
Đều đáng ch*t!
Nhưng sư huynh tốt như vậy của tôi không đáng ch*t.
Tôi phải làm sao đây?
Sư huynh mất tích hơn nửa năm, xuất hiện ở viện điều dưỡng.
Đến tìm anh ấy trực tiếp?
Không được, sẽ dọa anh ấy mất!
Với lại, tôi còn mặt mũi nào mà đi tìm anh ấy?
Là tôi đã hại anh ấy thành ra thế này.
Nếu như tôi dũng cảm hơn ngay từ đầu, chạy đi tìm sư huynh vạch trần Bùi Mặc, anh ấy đã không xuất hiện ở đây rồi!
Nhưng mà... tại sao lại làm tổn thương chính mình?
Cái nĩa sắc nhọn như thế, đ/âm rá/ch da thịt, m/áu chảy đầm đìa.
Không đ/au sao?
Sao có thể không đ/au được?
Ngay cả tôi còn thấy đ/au nữa mà...
tôi không kìm được, gần như là cơ thể điều khiển bộ n/ão.
Trước khi mình kịp phản ứng, đã đưa tay gi/ật lấy cái nĩa ấy.
Trong ánh mắt k/inh h/oàng của sư huynh, n/ão tôi đi/ên cuồ/ng vận hành!
Cuối cùng, cuối cùng, hai nhịp thở sau, tôi khom mạnh người xuống:
"Tiền, tiền bối! Xin hãy dạy em diễn xuất!"
Chỉ vì niềm đam mê của anh.
Xin anh hãy sống tiếp đi!
tôi sẽ làm con rối ngoan ngoãn nghe lời anh.
tôi sẽ làm phân thân khôi lỗi trung thành của anh.
tôi sẽ làm tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo của anh!
Kể từ hôm nay, đam mê của anh, chính là theo đuổi của tôi.
tôi sẽ biến ước mơ của anh, trên bục nhận giải cao nhất, lại một lần nữa tỏa sáng lấp lánh!
Cho nên, xin anh, hãy dạy em diễn xuất đi!
Cho nên, xin anh... hãy để em yêu anh đi!
Có lẽ, tôi không có đam mê diễn xuất đến vậy.
Nhưng tôi thực sự đủ yêu anh.
Tôi nguyện làm tín đồ trung thành nhất của anh.
Mãi mãi chân thành, mãi mãi không phản bội!
...
Vẫn là bị phát hiện rồi.
Vào ngày thứ hai sau khi chúng tôi kết hôn.
Nhà triết học Lý Lan nổi cơn đi/ên, ôm sư huynh của tôi vừa khóc vừa cười, nói tôi thầm mến suốt 10 năm cuối cùng cũng được như ý.
...
"Báo, báo cáo sư huynh, chính, chính là như vậy ạ, thần đã khai hết."
Anh sẽ gi/ận không?
Sẽ hiểu lầm tôi đang trêu đùa anh ấy không?
"Ưm—"
Đều không có.
Anh ấy ôm lấy tôi.
"Sư huynh! Anh đừng khóc..."
Anh mà khóc, tim tôi sẽ không đ/ập nữa.
Rất đ/au.
"Sao lại ngốc như vậy? Đối xử với anh tốt như thế?"
Tôi ngẩn ra.
"Em không ngốc đâu, sư huynh, bởi vì em yêu anh."
Mục Hướng Dương, bởi vì em yêu anh.
Em sẽ mãi mãi yêu anh!
(Hết)