6.

Ánh sáng hoàng hôn nhuộm đỏ một nửa bầu trời, các bạn học lần lượt đi qua sân trường, tôi ngồi dưới một cây anh đào, chờ Giang Từ.

Hôm nay là sinh nhật của cậu ấy, cậu không có thời gian ra ngoài, tôi đã m/ua một chiếc bánh nhỏ để chúc mừng.

Gió mát dần thổi lên, các cặp đôi đi dạo ngày càng nhiều.

Tôi cầm điện thoại định nhắn tin cho Giang Từ, hỏi cậu ấy còn bao lâu nữa đến, tin nhắn vẫn nằm trong khung chat, đã thấy cậu đứng không xa.

Cậu có vẻ vừa làm xong thí nghiệm, áo khoác trắng còn treo trên cánh tay.

Thời gian này, hoa anh đào nở rộ, gió thỉnh thoảng thổi lên những cánh hoa phấn trắng, Giang Từ trông như từ trong tranh bước ra.

"Cậu chờ lâu chưa?"

Cậu ấy bước đến trước mặt tôi, khóe miệng nhoẻn nụ cười.

Tôi lắc đầu.

"Không lâu đâu."

Cầm bánh kem, thắp nến, đặt lên bàn đ/á.

"Nhanh lên, ước đi nào."

Tôi nhìn cậu ấy với vẻ mong chờ.

Cậu ấy nhìn tôi, cười một cái, bỏ điện thoại vào túi.

Dưới ánh nến, cậu ấy nhắm mắt lại, ánh sáng lung linh chiếu lên má, làm cho các đường nét trên khuôn mặt cậu ấy càng nổi bật.

Khi cậu ấy mở mắt ra, tôi đã đặt món quà đã chuẩn bị sẵn trước mặt cậu.

"Đây là gì?"

Cậu ấy vừa hỏi vừa tháo dây ruy băng, trong hộp quà được gói cẩn thận là những trái tim xếp chồng đủ màu sắc.

"Về nhà nhớ mở ra xem nhé."

Tôi tựa cằm vào tay, cười với cậu ấy.

Giang Từ không thiếu tiền, món quà m/ua ngoài chắc cậu ấy cũng không thích, xếp trái tim là cách tôi nghĩ ra để thể hiện tình cảm tốt nhất.

"Thích không?"

"Ừm, thích."

Cậu ấy im lặng một lúc, đáp lại một câu.

"Cậu đoán có bao nhiêu cái?"

"520."

Tôi định giả vờ tức gi/ận, vì cậu ấy nói ra một cách dễ dàng.

Nhưng vừa thấy cậu, tôi như mở được nút chai, vì chuyện thi đấu, tôi và cậu đã không gặp nhau nhiều ngày, tôi lại bắt đầu chia sẻ những điều thú vị trong mấy ngày qua.

Tôi không biết mệt nói một tràng, cũng không biết cậu có đang nghe không, vì thường thì cậu hay đáp lại.

Nhưng lần này không, cậu ấy cả buổi không nói một câu, chỉ cúi mắt nhìn tôi.

"Mình có phải… nói nhiều quá không?"

Tôi bất chợt thấy hồi hộp, không tự chủ được mà nhìn cậu.

"Ừm, có chút."

Ánh mắt cậu vẫn rơi trên người tôi, cậu luôn bình tĩnh như vậy.

Giây tiếp theo, tay cậu đột nhiên đưa qua, nắm lấy đầu tôi, nụ hôn lạnh lẽo bất ngờ rơi xuống.

Nụ hôn này… không phải là dịu dàng, thậm chí còn có chút khó chịu.

Hơi thở nóng rực quấn lấy dây th/ần ki/nh, phải một lúc lâu tôi mới thử đáp lại.

Từ góc độ này, có thể nhìn rõ sống mũi cao và hàng mi dài của cậu ấy.

Có bạn học đi qua, nhìn thấy cảnh này, họ đã huýt sáo và trêu chọc, mặt tôi đỏ bừng, cậu ấy mới buông tôi ra.

Cậu ấy vẫn đang cười.

"Lần sau nhớ thở nhé."

……

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm