Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 1187: Chỉ điểm thuộc tính

05/03/2025 16:42

Thôi H/ồn Độc Vương Đông Vô Mệnh nói.

- Đó là điều thứ nhất.

Vân Khiếu Thiên mỉm cười, lập tức nói:

- Còn thứ hai, sơn mạch Đoạn Thiên này vốn cũng không được gọi là sơn m/ạch Đoạn Thiên. Cái tên này bắt đầu từ bảy ngàn năm trước. Cường giả trong Huyền Thiên môn cùng với cường giả trong Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang giao thủ một trận tử chiến. Trận chiến ấy kinh thiên động địa, quả thực có thể nói là phong vân biến sắc, dời núi lấp biển. Cuối cùng trực tiếp đem một khối lục địa cực lớn đánh chìm xuống đáy biển. Cho nên nơi đó mới được gọi là sơn m/ạch Đoạn Thiên. Mà sau trận chiến đó Huyền Thiên môn cũng hoàn toàn bị diệt.

- Thì ra là thế.

Lục Thiếu Du khẽ gật đầu. Trận chiến đó ngay cả lục địa cũng đ/á/nh chìm, có thể thấy được khi đó kịch liệt tới cỡ nào. Loại thực lực này chỉ sợ không phải Vũ Vương cùng Linh Vương có thể làm được.

- Sơn mạch Đoạn Thiên này vốn bảy ngàn năm trước chính là địa bàn của Huyền Thiên môn. Về sau đám người Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang đánh chìm một khối lục địa xuống, đó cũng chính là sơn môn của Huyền Thiên môn, Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang cũng đã phái cường giả xuống dưới tìm, thế nhưng sau khi tìm khắp khối lục địa đó cũng không thấy Huyền Thiên bí cảnh, cho nên Huyền Thiên bí cảnh mới trở thành một ẩn số tới tận bây giờ.

Vân Khiếu Thiên nói.

- Hy vọng lần này có thể tìm được bí cảnh.

Lục Thiếu Du nói.

- Chủ nhân, cái bí cảnh kia dường như ta đã gặp được.

Ánh mắt của Huyết Mị trên đường đi luôn không ngừng suy tư cái gì, lúc này thanh âm của nàng nhanh chóng vang lên trong đầu Lục Thiếu Du. Có Huyết H/ồn Ấn trong đầu, t/âm th/ần Huyết Mị chỉ cần tưởng tượng là Lục Thiếu Du có thể nghe thấy thanh âm của Huyết Mị, so với truyền âm còn an toàn hơn nhiều.

- Ngươi đã từng gặp qua? Rốt cuộc là chuyện gì? Ngươi nhanh nói xem.

Khuôn mặt Lục Thiếu Du không chút biến đổi, t/âm th/ần nhanh chóng hỏi Huyết Mị. Có một số việc tốt hơn vẫn nên gạt vị nhạc phục Vân Khiếu Thiên này của hắn.

- Chủ nhân, ban đầu khi ta vừa mới rời khỏi địa phương bị phong ấn kia liền gặp được địa phương mà ngọc giản của người ghi lại. Địa phương kia ta không biết ở nơi nào, thế nhưng có thể x/á/c định ta đã thấy địa phương đó. Ta chính là từ nơi đó đi ra.

Huyết Mị nhanh chóng đáp.

Lục Thiếu Du đương nhiên biết rõ Huyết Mị sẽ không nhớ lầm. Linh thú thất giai sao có khả năng xuất hiện việc trí nhớ có vấn đề, trừ phi là tu luyện tẩu hỏa nhập m/a. Mà nếu như Huyết Mị đến từ bên trong sơn mạch Đoạn Thiên, lại là một chỗ phong ấn, lần trước Lục Thiếu Du cũng đã nghe nói Huyết Mị đến từ một nơi bị phong ấn. Nơi đó dường như cũng có chút tương tự như mật địa của Vân Dương Tông mà Bạch Linh rời đi. Lúc này theo lời Huyết Mị nói, hình ảnh lại cực kỳ giống với trong ngọc giản khắc khi trước. Điều này khiến cho Lục Thiếu Du lập tức nghĩ tới, có lẽ nơi này có liên quan tới Huyền Thiên bí cảnh.

Nghĩ vậy Lục Thiếu Du càng cảm thấy chuyện này có khả năng, lập tức hỏi:

- Huyết Mị, nếu trở về ngươi có thể tìm được địa phương ngươi đi ra không?

- Nếu như trở lại nơi đó thì đương nhiên không thành vấn đề.

Huyết Mị khẳng định.

Thiên Sí Tuyết Sư vỗ cánh bay trên không trung, thân thể khồng lồ giống như một đám mây màu trắng xẹt qua không trung. Nhìn Thiên Sí Tuyết Sư của Lục Thiếu Du, Lữ Chính Cường cùng Khâu Mỹ Vi cũng chỉ có thể cười khố. Thiên Sí Tuyết Sư khó cầu này hai người bọn họ phí không ít thời gian để bắt tới, không nghĩ tới lại tiện nghi cho tiểu tử Lục Thiếu Du này, mà ngay cả nữ nhi của bọn họ cũng gả cho hắn.

Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Lục Thiếu Du từ trong miệng Vân Khiếu Thiên biết được, sơn mạch Đoạn Thiên này tuy rằng cách Cổ Vực không xa, thế nhưng dùng tốc độ của Thiên Sí Tuyết Sư mà nói, cũng cần nửa tháng.

Thời gian nửa tháng cũng không phải là ngắn, thủ ấn trong tay Lục Thiếu Du nhanh chóng được kết, bắt đầu lĩnh ngộ năng lượng thuộc tính phong trên không trung.

Thiên Sí Tuyết Sư xuyên qua tầng mây, hai cánh trên thân thể khổng lồ chấn động, khiến cho không gian chung quanh hơi chấn động, không khí xẹt qua tạo thành thanh âm x/é gió trầm thấp vang lên trong không trung.

Cảm nhận không khí chung quanh Thiên Sí Tuyết Sư, Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi xuống, thanh âm trầm thấp vang lên bên tai thế nhưng lúc này lại không ảnh hưởng tới Lục Thiếu Du một chút nào. Y phục màu xanh trên người có chút rung động, quanh thân lập tức được bao phủ bởi một tầng quang tráo vô hình.

Lúc này Lục Thiếu Du nhắm ch/ặt hai mắt, t/âm th/ần chìm đắm trong việc lĩnh ngộ thuộc tính phong. Quanh thân tràn ngập khí tức phong thuộc tính.

Lục Thiếu Du có cảm giác mình đang ở trong một thế giới phiêu gi/ật. Ở trong trạng thái huyền ảo này khiến cho hắn có cảm giác giống như một đứa trẻ đang ở trong cơ thể mẹ, khiến cho hắn có cảm giác mình vô cùng nhỏ bé.

Cứ như vậy lĩnh ngộ, sau một lát quanh thân Lục Thiếu Du được bao phủ bởi một vòng quang mang, một cỗ năng lượng thuộc tính phong đậm đặc trong thiên địa nhanh chóng hội tụ. Mà cảnh này khiến cho Vân Khiếu Thiên bên cạnh lúc này không khỏi líu lưỡi.

Dùng ánh mắt Vân Khiếu Thiên đương nhiên không khó nhìn ra Lục Thiếu Du lúc này đang lĩnh ngộ thuộc tính phong, mà đã đạt tới một trình độ nhất định. Loại trình độ này, nếu là Vũ Suất thất trọng, bát trọng bình thường thì tuyệt đối không thể làm được.

Đương nhiên Vân Khiếu Thiên cũng không biết, Lục Thiếu Du có ưu thế bản thân là linh giả, trên phương diện lĩnh ngộ luôn đi trước vũ giả khác một bước. Linh h/ồn lực ở phương diện này phát huy tác dụng cực lớn. Có linh h/ồn lực cường đại khiến cho Lục Thiếu Du trên phương diện lĩnh ngộ chiếm không ít ưu thế.

Tăng thêm việc lĩnh ngộ thuộc tính này vốn là từ một suy ra ba. Trên phương diện lĩnh ngộ thuộc tính thổ Lục Thiếu Du lĩnh ngộ cao nhất, thuộc tính phong chỉ là thứ hai mà thôi. Bất quá lúc này Lục Thiếu Du lĩnh ngộ, hắn có cảm giác dường như ngày càng hiểu rõ. Thế nhưng cũng càng lúc càng mơ hồ. Cứ như vậy Lục Thiếu Du nhanh chóng tiến vào trong trạng thái kỳ diệu.

- Thuộc tính phong hoạt bát, không được nôn nóng. Nên nhẹ nhàng, tĩnh như xử nữ, động như thỏ chạy, chỉ khi nào ngươi hiểu được thuộc tính phong thì mới lĩnh ngộ được nó.

Ngay khi Lục Thiếu Du đắm chìm trong việc lĩnh ngộ thuộc tính phong thì thanh âm Vân Khiếu Thiên vang lên trong tai Lục Thiếu Du.

Trong lúc Lục Thiếu Du mơ hồ lĩnh ngộ, đột nhiên nghe thấy một thanh âm giống như tự nhiên, lại như tiếng sấm sét n/ổ vang trong đầu. Lập tức từng đạo thủ ấn trong tay Lục Thiếu Du được kết, từng đạo thủ ấn này nhìn qua vô cùng chậm rãi, không mang theo bất kỳ ba động nào, thế nhưng trong đó thủy chung khiến cho người khác có cảm giác kỳ dị.

- Gió không chỗ nào không có. Địa phương có không khí thì sẽ có gió. Gió không chỗ nào không có, thế nhưng muốn sử dụng được nó, muốn khống chế thì phải lĩnh ngộ được nó.

Thanh âm của Vân Khiếu Thiên một lần nữa lại truyền đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Đồng Trần Chương 36
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
11 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0