Editor: Hyna Nguyễn

————————————————–

Sau khi tụ họp kết thúc, tại cửa quán rư/ợu, mọi người lần lượt đứng lên từ biệt nhau rồi rời đi.

Hàn Thiên Vũ: “Diệp Bạch, cậu trở về bằng cách nào?”

“Bạn của tôi đang ở gần đây, thuận đường đưa tôi đi về chung.” Diệp Oản Oản trả lời.

Chỉ còn Lạc Thần, Cung Húc, Hàn Thiên Vũ còn có Đường Tinh Hỏa đang đợi xe mà thôi.

Hàn Thiên Vũ nghiêng đầu nói chuyện với Diệp Oản Oản, Lạc Thần đang cùng trợ lý của mình nói chuyện điện thoại, trước đây hắn rất thích đứng ở trước mặt Diệp Oản Oản nói chuyện, thế mà giờ đây hắn cùng Cung Húc hai người vô cùng khác thường đứng ở phía sau cách xa Diệp Bạch mấy bước.

Ánh mắt của Đường Tinh Hỏa ở trên người Diệp Bạch, Lạc Thần, Hàn Thiên Vũ cùng Cung Húc từng người một xẹt qua ánh nhìn, hiếu kỳ đến mức làm lòng hắn ngứa ngáy khó nhịn.

Hắn luôn cảm thấy có gian – tình đâu đây, nhưng hết lần này tới lần khác lại không tìm được!

Cung Húc cất bước đi tới trước mặt Hàn Thiên Vũ, một mình gọi hắn qua một bên.

“Thiên Vũ ca, tôi có một vấn đề muốn hỏi anh.” Ánh mắt của Cung Húc bình tĩnh nhìn người đàn ông trước mắt.

“Vấn đề gì?” Hàn Thiên Vũ hỏi.

Cung Húc: “Diệp ca hắn có bạn gái, thật sao?”

Hàn Thiên Vũ gật đầu một cái đáp: “Không sai, hơn nữa, nghe nói rất đẹp, mặc dù tôi còn chưa gặp qua người thật.”

Cung Húc hơi nhíu mày: “Anh x/ác định hắn yêu thích con gái sao?”

Hàn Thiên Vũ nghe được vấn đề này không khỏi bật cười, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Dĩ nhiên, cậu đang miên man suy nghĩ cái gì đó? Sẽ không phải là bởi vì chuyện đùa giỡn tối nay đi chứ! Tôi muốn thanh minh, tôi cùng Diệp Bạch là trong sạch!”

Thấy thái độ thản nhiên của Hàn Thiên Vũ, Cung Húc trầm mặc lại.

Một lát sau, Cung Húc lại tiến tới trước mặt của Lạc Thần: “Qua đây! Có chuyện muốn hỏi cậu!”

“Chuyện gì?” Lạc Thần hơi nhíu mày.

“Cậu qua đây liền đi, nhanh lên!” Cung Húc như kẻ cư/ớp đem người kéo đi.

Lạc Thần: “Rốt cuộc có chuyện gì vậy?”

“Tôi hỏi cậu, Diệp ca có phải có bạn gái hay không?” Cung Húc lại hỏi giống như vấn đề lúc nãy.

“Vâng, đúng thế, có vấn đề gì sao?” Lạc Thần một mặt không hiểu hỏi lại.

“Cậu x/ác định Diệp ca yêu thích con gái sao?” Cung Húc vẫn chưa từ bỏ ý định tiếp tục truy hỏi.

Hắn cũng không biết mình rốt cuộc tại sao phải một mực hỏi cái vấn đề này, cũng không biết câu trả lời mà hắn hy vọng nghe được là cái gì nữa…

Chân mày của Lạc Thần nhíu ch/ặt, mặt lộ vẻ không vui mở miệng nói: “Anh đang nói hưu nói vượn cái gì đó? Diệp ca yêu thích dĩ nhiên là con gái rồi!”

Cung Húc bĩu môi một cái, cuối cùng không nói nữa, đại khái cũng cảm giác mình suy nghĩ nhiều quá rồi.

Tối nay hắn nhất định là đã uống say rồi, cho nên mới không bình thường như vậy…

Hắn là thẳng, Diệp ca càng là thẳng…

Đúng, chính là như vậy…

“Cung Húc.” Lúc này, Diệp Oản Oản đi về phía Cung Húc.

Kết quả, trong nháy mắt lúc Diệp Bạch đi tới trước mặt mình, trái tim Cung Húc vốn đã bình tĩnh lại lần nữa cuồ/ng lo/ạn, huyết dịch lại bắt đầu sôi trào.

Cung Húc dùng sức đ/è nén nhịp đ/ập cuồ/ng lo/ạn nơi ngựk lại.

Đệt! Trái tim a, mày vì một người đàn ông, đ/ập như con nai vàng ngơ ngác nhảy nhót rốt cuộc là muốn như thế nào đây?

“Thế nào?” Diệp Oản Oản thấy vậy hỏi.

“Không có… Không có việc gì! Diệp ca anh có chuyện gì sao?” Cung Húc rốt cuộc ổn định lại nhịp tim quyết tâm mở miệng nói, nhưng ánh mắt có chút né tránh.

“Tóc của cậu thế nào vậy?” Diệp Oản Oản mở miệng.

Tóc của Cung Húc ướt nhẹp, vạt áo trước ngựk cũng ướt một mảnh.

Đường Tinh Hỏa trốn ở góc phòng, lệ rơi đầy mặt, đây là tội chứng, tội chứng a! Bằng chứng hắn xâm phạm tôi a!

“Không có việc gì, dính vào ít đồ không sạch, tắm một cái mà thôi.” Cung Húc trả lời, sau đó một mặt muốn nói lại thôi, quấn quít đến mức muốn nhanh chóng biến thành khói thoát khỏi nơi đây.

Mẹ kiếp! Còn nhảy nữa a!

Nhảy nhót nhảy nhót, nhảy em gái ngươi a!

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra với hắn vậy?

Tại sao vừa thấy được Diệp ca, mới nói chuyện một chút với Diệp ca, cả người hắn đều như có cái gì đó không đúng lắm, tim đ/ập nhanh hơn, thân thể ấm lên, mất hết h/ồn vía…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
5 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự thiên vị không đợi được, tôi không cần nữa

Chương 8
Trên đường từ đồn cảnh sát về nhà cùng Thẩm Tu Cẩn, tôi đề nghị ly hôn. Anh đạp phanh gấp, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá: "Lâm Vãn, làm mình làm mẩy cũng phải có chừng mực thôi." Tôi nhìn chiếc Maybach đang bám sát phía sau qua gương chiếu hậu, bất chợt mỉm cười. "Tôi đoán không quá mười giây nữa, bảo bối tâm can của anh sẽ xuống xe để cầu xin tôi đấy." Lời vừa dứt, Tô Y Y đã đỏ hoe mắt gõ cửa kính xe, khóc lóc thảm thiết: "Chị Vãn Vãn, em thật sự không cố ý đến nhà chị vào nửa đêm đâu, em chỉ muốn giúp Tu Cẩn lấy một tập tài liệu thôi..." "Chị muốn đánh muốn mắng thì cứ trút lên người em, đừng giận Tu Cẩn là được." Nhìn Thẩm Tu Cẩn xót xa che chở cho cô ta, ánh mắt đầy vẻ đề phòng nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi tháo dây an toàn, giọng nói bình thản đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. "Thẩm Tu Cẩn, chúng ta ly hôn đi." "Anh được tự do rồi."
6