Trước khi phẫu thuật, Giang Hàn Thiên nắm tay tôi an ủi:

“Đừng sợ, xong lần này sẽ không đ/au nữa.”

“Việc làm thêm… tạm thời đừng đi nữa.”

“Chúng ta dưỡng bệ/nh cho đàng hoàng.”

Dù với tạo hình hiện tại của tôi thì nói mấy câu này hơi không hợp.

Mặc đồ bệ/nh nhân, phía dưới trống hoác.

Nhưng tôi vẫn rưng rưng nước mắt nhìn Giang Hàn Thiên, cảm động đến rối tinh rối m/ù.

“Cậu tốt với tôi thật sự.”

Tôi lau nước mắt.

“Đợi tôi xuất viện, cậu chính là bạn sống ch*t có nhau của tôi.”

……

Trong thời gian nằm viện, Tiêu Đường đến thăm tôi.

Cậu ta nhìn tôi đang nằm ở khu điều trị hậu môn – trực tràng, tò mò hỏi:

“Không phải chứ? Cậu bị đ/è nhanh vậy à?”

“Tào lao gì đó, tôi là trai thẳng, chỉ là một thiếu niên anh tuấn vừa mất đi cái trĩ của mình mà thôi.”

“Ơ? Giang Hàn Thiên! Cậu về rồi à! Mang gì cho tôi ăn thế?”

Giang Hàn Thiên xách hộp cơm bước vào phòng bệ/nh, tiện tay xoa đầu tôi một cái.

“Cẩn thận chút.”

Tiêu Đường bị bỏ quên bên cạnh:

“!!!!!!!”

Cậu ta che ch/ặt miệng, cố sống cố ch*t nuốt tiếng hét sắp bật ra.

Sau đó móc điện thoại ra, nhắn tin dồn dập cho tôi.

【Còn nói hai người không có gì?!】

【Cậu thế kia mà không phải hắn làm thì sao hắn phải chăm cậu!!!】

Tôi cắn thìa canh Giang Hàn Thiên đưa tới, vừa trả lời:

【Đừng dùng con mắt hủ để nhìn người thẳng, đừng bôi bẩn tình bạn vĩ đại.】

Suốt một tuần liền, Giang Hàn Thiên đều đến nằm viện chăm tôi.

Qu/an h/ệ giữa tôi và anh cũng ngày càng thân thiết hơn.

Tôi đơn phương tuyên bố: Giang Hàn Thiên bây giờ là… bố nuôi của tôi!

7

Ngày xuất viện, Giang Hàn Thiên lái xe đưa tôi về ký túc xá.

Tôi không muốn nằm sấp ở ghế sau, liền bám vào ghế trước rên rỉ:

“Thật ra cũng không xa, tôi đi bộ về được mà.”

“Đừng cử động,” anh lái xe bằng một tay, tay kia đột nhiên giữ sau gáy tôi, “bác sĩ dặn cậu phải cẩn thận.”

Động tác này khiến tôi vô thức liên tưởng đến cách cửa hàng thú cưng chế ngự mèo con xù lông.

Xe dừng trước đèn đỏ, ngón tay thon dài của anh vô thức vuốt nhẹ da bên cổ tôi.

Mãi sau tôi mới nhận ra tư thế này… rất kỳ.

Hơi… mờ ám.

Trời ơi Diệp Quả, mày đang nghĩ cái gì vậy?!

Đó là sự quan tâm của bố nuôi!

Trong lúc giãy nhẹ, tôi vô tình liếc ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy một bóng người quen.

Ven đường đứng một cậu con trai cao g/ầy, đeo túi vải mèo màu trắng, bên trong là một bé mèo sữa đang giơ móng cào lớp nhựa trong.

Là bé mèo sữa hung dữ tôi từng phục vụ tận nhà.

Tôi phấn khích vỗ vỗ Giang Hàn Thiên:

“Dừng xe dừng xe! Đó là khách của tôi, tôi muốn chào một tiếng!”

Giang Hàn Thiên khựng lại, nhìn theo hướng tôi chỉ, quan sát từ trên xuống dưới, cuối cùng hừ lạnh một tiếng.

“Là hắn à? Không được. Ở đây không tiện đỗ xe.”

“Được rồi.”

Tôi bất lực, hạ cửa kính, định chào từ xa.

Cậu con trai kia như được khai sáng, vừa hay bắt gặp ánh mắt tôi.

Rồi vui mừng gọi to:

“Thầy Diệp!”

“Hi! Dẫn bé Mi đi triệt sản à?”

“Đúng vậy! Trùng hợp thật, lần sau gặp ở tiệm nhé—á—á—”

Chưa nói xong, Giang Hàn Thiên đã đạp ga, để giọng nói kia tan trong gió.

8

Tôi vẫn chìm trong niềm vui gặp lại bé mèo sữa.

Dùng khuỷu tay chọc chọc Giang Hàn Thiên:

“Thế nào? Dễ thương không?”

Giang Hàn Thiên đột nhiên cao giọng, suýt vỡ giọng:

“Cậu còn dám nói hắn dễ thương?!!!”

“Ừ mà.”

Mặt anh trầm xuống:

“Lần sau hắn còn tìm cậu.”

“Ừm ừm.”

“Hắn thích cậu.”

“Sao cậu biết?”

Cũng đúng thôi, từ nhỏ tôi đã được động vật yêu thích.

Vừa nãy bé mèo sữa thấy tôi là kích động không thôi.

Giang Hàn Thiên chắc nịch nói:

“Tôi là gay, nên tôi biết.”

À à ra là gay, bảo sao… tôi còn tưởng cậu là công chúa Disney có thể giao tiếp với động vật…

Ơ?

Khoan đã?

“Cậu là gay á?! Không giống chút nào!”

Tôi tròn mắt, theo phản xạ định che miệng anh.

“Nhỏ giọng thôi.”

Rồi mới nhớ ra trong xe chỉ có hai người.

Tôi hạ giọng hỏi:

“Còn ai biết không?”

Giang Hàn Thiên có vẻ không vui lắm, lườm tôi:

“Không ai, lần đầu come out.”

A… xin lỗi thật.

Tôi phản ứng mạnh vậy, lỡ anh nghĩ tôi kỳ thị thì sao?

Hơn nữa, anh chỉ nói với mình tôi!

Chắc chắn anh coi tôi là người rất quan trọng!

Tôi cảm động vô cùng:

“Hàn Thiên à… không ngờ tôi lại quan trọng với cậu như vậy…”

9

Thật ra tôi luôn có bộ lọc với Giang Hàn Thiên.

Chuyện này phải kể từ trước.

Ngày nhập học năm nhất, tôi kéo hai cái vali siêu to vào trường.

Anh khóa trên đón tân sinh viên chỉ đường cho tôi xong là bỏ đi ngay, quay sang nhiệt tình xách hành lý cho mấy em khóa dưới.

Dưới nắng gắt, tôi khổ sở tìm ký túc xá.

Gặp dốc, tôi hít sâu, định một hơi lao lên.

“Hây—ya—đệt!”

Tư thế chiến đấu thì có, nhưng trang bị quá cùi!

Cái vali ch*t ti/ệt của tôi! Đến lúc then chốt lại rớt bánh!

Quán tính kéo tới, một lực mạnh kéo tôi ngã về sau.

Xong rồi xong rồi!

Cuộc sống đại học tươi đẹp vừa bắt đầu đã kết thúc sao?!

Ơ?

Cơn đ/au tưởng tượng không hề đến.

Tôi tựa vào một lồng ng/ực rắn chắc.

Kèm theo đó là mùi nước giặt oải hương.

Tôi hít hít mũi.

Thơm thật.

Anh chàng kia một tay giữ tôi, một tay giữ vali.

Như vị c/ứu tinh.

Tôi quay đầu lại, thấy một gương mặt đẹp đến mức kinh người.

“Wow, cậu đẹp trai thật!”

Là kiểu đẹp trai đến cả trai thẳng cũng phải công nhận.

Anh không nói gì, quay lại kéo hành lý của mình.

Rồi quay lại trước mặt tôi, dùng một tay xách luôn cái vali siêu to của tôi.

Tôi: “!!!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
11 Nến Âm Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi có thể nghe thấy xác chết nói chuyện, vậy mà kẻ thù không đội trời chung lại tuyên bố mang thai con của xác chết ngay tại đám tang.

Chương 7
Tôi là một nhập liệm sư, nhưng tôi có một bí mật - tôi có thể nghe được suy nghĩ của tử thi. Hôm nay đưa đến là một thiếu gia nhà giàu, chết vì tai nạn giao thông. Vừa cầm cọ trang điểm lên, tôi đã nghe thấy hắn gào thét trong đầu: "Đừng dùng kem nền đó! Loại này dành cho da khô! Tao là da dầu! Bết phấn nhìn xấu lắm!" Tay tôi run lên, suýt nữa đâm cọ vào lỗ mũi hắn. "Ái chà chết tiệt! Nhẹ tay thôi! Mũi tao phẫu thuật thẩm mỹ tận 38 triệu đấy!" Tôi hít một hơi sâu, thầm đáp trong đầu: "Im đi, không tao vẽ cho cái kiểu trang điểm Như Hoa bây giờ." Tử thi lập tức im bặt, một lúc sau mới ấm ức nói: "Cái này... giúp tao format điện thoại được không? Lịch sử trình duyệt kinh lắm, sợ mẹ tao thấy được lại đem tro tao rải mất." Tôi bật cười: "Đại ca, chết rồi còn quan tâm chuyện đó?" "Chết cũng phải giữ thanh danh chứ! Làm ơn đi, mật khẩu là sinh nhật bạn gái cũ 980912." Để được yên thân, tôi lén format điện thoại cho hắn. Kết quả ở đám tang, người được gọi là "bạn gái cũ" kia - cũng chính là kẻ thù của tôi - khóc nức nở tuyên bố đang mang thai đứa con của hắn. Thi thể thiếu gia trong quan tài gào thét điên cuồng: "Xạo lồn! Tao là gay! Tao thích phù rể kia kìa!" Tôi nhìn người phụ nữ đang khóc lóc thảm thiết, lại nhìn chàng phù rể mặt mày ngơ ngác, khóe miệng nhếch lên không kiềm được. Quả dưa này chín mọng, và chỉ mình tôi được thưởng thức. Tôi hắng giọng, cầm micro lên: "Mọi người ơi, người đã khuất có lời nhắn gửi..."
Hiện đại
Linh Dị
Tình cảm
15