Trường Nam Sinh

Chương 6

25/06/2025 18:24

Cố Tiêu dẫn tôi đi ăn, đưa tôi đến một tiệm lẩu rất nổi tiếng gần đây.

Tôi đã thèm thuồng từ lâu, nhưng vì không có ai đi cùng nên mãi vẫn chưa có dịp ăn thử.

Sau khi ăn xong, tôi và Cố Tiêu đi bộ về trường.

Trong trường có một khu rừng nhỏ, khi đi trên con đường mòn, những câu hỏi mà tôi dấu trong lòng cả ngày cuối cùng cũng được nói ra.

Tôi nắm tay áo Cố Tiêu bảo anh dừng lại, khẽ nói: "Cố Tiêu, anh còn gi/ận em có phải không? Đừng gi/ận nữa mà, năn nỉ đó."

Trong bóng tối, đôi mắt Cố Tiêu sáng rực, tôi vô thức tránh ánh nhìn của anh.

Ngay sau đó, Cố Tiêu ôm ch/ặt lấy tôi, anh gần như bế nửa người tôi, đi đến chỗ khuất sau cây không ai nhìn thấy, rồi ép tôi vào thân cây.

Anh cúi đầu, hôn lên môi tôi.

Hình như có gì ddos không đúng. Rõ ràng tôi chỉ là đàn em của Cố Tiêu thôi mà, sao giờ anh ấy lại hôn tôi.

Và tại sao, tôi lại không từ chối.

Anh cắn môi tôi, hôn tôi như muốn nuốt chửng tôi.

Tôi nắm lấy vạt áo anh, cuối cùng không nhịn được mà ôm lấy eo anh.

Khi hôn xong, chân tôi gần như mềm nhũn.

Vì tôi đi không vững nên anh ấy đi rất chậm còn dì lấy tay tôi nữa. Người tôi lảo đảo theo anh, không biết bây giờ chúng tôi là kiểu qu/an h/ệ gì nhỉ.

Có đại ca nào lại hôn đàn em của mình chứ?

Cảm giác kỳ cục gh/ê.

Cứ như vậy cho đến khi về ký túc xá, Cố Tiêu bảo tôi đi tắm trước, tôi tắm xong liền trèo lên giường anh.

Khi Cố Tiêu bước ra, thấy tôi nằm sấp trên giường anh chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi còn chiếm gần hết cái giường.

Cố Tiêu chạm nhẹ vào bắp chân tôi, nói khẽ: "Về giường mình ngủ đi."

Tôi ngây thơ nhìn anh: "Anh còn gi/ận em nữa không?"

Cố Tiêu rất bất lực, anh nói mình không gi/ận rồi miễn cưỡng lên ngủ với tôi.

Phòng đã tắt đèn, tôi hơi khó ngủ nên muốn nói chuyện riêng với Cố Tiêu.

Tôi kéo vạt áo anh, nhắc lại chuyện trước: "Hôm nay anh đến lúc nào vậy? Anh giỏi gh/ê, mới nói hai câu mà đã làm người ta sợ ch*t khiếp."

Tôi lải nhải không ngừng, Cố Tiêu thỉnh thoảng đáp lại bằng tiếng "ừm".

Tôi thấy anh trả lời qua loa, nhưng cũng không dám đòi hỏi, đang nói thì Cố Tiêu bất ngờ trở mình đ/è lên ng/ười tôi.

Tôi nghi hoặc chớp mắt, Cố Tiêu thì thầm bảo tôi im miệng, rồi lại hôn tôi.

Tôi nghi ngờ đây là cách anh bảo tôi im lặng, giống như lần chiều hôm đó, anh chỉ hôn tôi để khiến tôi ngừng nói.

Tôi chưa kịp suy nghĩ nhiều thì đã bị hôn đến nghẹt thở, kéo vạt áo Cố Tiêu thở gấp từng hồi.

Tay anh như có lửa lướt qua eo tôi, cuối cùng kéo tôi vào lòng, thì thầm: "Ngoan nào."

Tôi khô khan đáp "dạ", hoàn toàn không hiểu vì sao anh lại bảo tôi ngoan, rõ ràng chính anh mới là người không an phận.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi phu quân biến ta thành mèo rồi vứt bỏ, ta được bệ hạ nhặt về

Chương 8
Quốc sư Trần Ngật chán ghét thê tử Tống Noãn phiền nhiễu, liền biến nàng thành mèo nhỏ rồi vứt bỏ giữa trời tuyết, lại quên mất việc tìm về. Tống Noãn rơi xuống hồ băng suýt chút nữa chết rét, may được Bệ hạ cứu giúp rồi đem về làm ngự miêu mà sủng ái. Ăn cá khô, ngủ long tháp, lại có giường riêng, cuộc sống còn khoái lạc hơn cả lúc làm Quốc sư phu nhân. Khi Trần Ngật cuối cùng nhớ tới nàng, Tống Noãn liền cự tuyệt hồi phủ: "Làm phu nhân của ngài, chẳng bằng làm mèo của Bệ hạ!" Càng kinh ngạc hơn, sau khi nàng tháo bỏ ngọc bội đính ước, tướng mạo lại hiển lộ vận mệnh mẫu nghi thiên hạ... Truyện cổ đại ngọt sủng, trước ngược sau ngọt, kết cục viên mãn.
Cổ trang
Ngôn Tình
3