Tay nghề nấu nướng của Lý Tây Xuyên quả thật không tệ. Ăn xong một bữa, tôi cứ nhớ mãi, còn muốn hắn nấu thêm lần nữa.

Thế mà hắn lại không chịu, chỉ nhìn tôi chằm chằm:

“Dựa vào đâu?”

Tôi nghi ngờ hắn đang cố ý “thả câu”, vừa dùng tài nấu ăn, vừa lấy chính mình ra nhử.

Nhưng mà… tôi không có chứng cứ.

Dựa vào đâu à? Dựa vào việc tôi là người yêu tương lai của hắn chứ còn gì!

Trong lòng tôi gào thét, nhưng ngoài miệng vẫn nhát gan, không dám nói thẳng.

Dù vậy, tôi nghĩ cũng đến lúc phải nói chuyện cho nghiêm túc rồi.

M/ập mờ thì ngọt thật, nhưng tôi cần danh phận! Có danh phận rồi, tôi không chỉ được đường hoàng ăn cơm hắn nấu… mà còn có thể “ăn” luôn cả hắn!

Trong đầu tôi còn đang hăm hở toan tính, thì Lý Tây Xuyên lại bắt đầu khác lạ.

Từ lúc tôi bị thương, hắn chẳng còn chịu tăng ca, việc gì cũng mang về nhà làm. Vừa về đến cửa, việc đầu tiên là xem vết thương của tôi thế nào.

Vết bầm dần mờ đi, sắc mặt hắn cũng khá hơn trông thấy.

Thế mà gần đây, hắn lại về muộn hơn, ít nói hẳn, vừa vào nhà liền chui thẳng vào phòng.

Ban đầu, tôi còn nghĩ hắn đổi ý, không muốn tiếp tục dây dưa m/ập mờ với tôi nữa.

Ai ngờ một hôm vô tình chạm phải, nghe hắn bật ra tiếng “xì”, tôi vén áo hắn lên mới sững người — trên người hắn đầy rẫy vết thương, còn nặng hơn cả tôi khi trước.

“Lý Tây Xuyên, cậu đ/á/nh nhau à? Sao lại bị thương nặng thế này? Đã đi khám chưa? Rốt cuộc là thế nào?”

Tôi hỏi dồn, hắn chỉ đáp gọn lỏn:

“Không sao.”

Hắn không chịu nói, tôi đành tự đoán bừa.

Lý Tây Xuyên từng đ/á/nh nhau với đám dân thể thao trong trường nhưng cũng chưa bao giờ lép vế, nên tôi biết thường chẳng ai là đối thủ của hắn.

Huống chi, hắn có tiền, việc gì chẳng giải quyết được, sao phải ra tay?

Chẳng lẽ công ty hắn gặp khó, bị người ta đến đòi n/ợ?

Còn chưa nghĩ xong, hôm sau Lý Tây Xuyên lại mang thêm vết thương về, lần này ngay trên mặt!

Tôi hoảng hốt, chạy về phòng lấy thẻ ngân hàng, nhét vào tay hắn:

“Có chuyện thì cứ dùng đi, đừng giấu tôi.”

Hắn thoáng sững người, nhìn tôi rồi cúi xuống nhìn thẻ.

“Trong này có bao nhiêu?”

Quả nhiên… hết tiền rồi! Tôi nghĩ bụng.

“Không nhiều, hơn năm vạn, tiền tôi đi làm thêm tích cóp được. Cậu cứ dùng trước, thiếu thì tính tiếp.”

“Cậu nghĩ tôi thiếu tiền đến mức ấy rồi à?”

Tôi còn chưa kịp nói, hắn đã bất ngờ tiến lên ôm ch/ặt lấy tôi.

Tưởng hắn cảm động, tôi cũng ngoan ngoãn ôm lại, nào ngờ hắn ghé sát tai tôi cười khẽ:

“Tiểu thiếu gia nghèo mà rộng rãi g/ớm.”

Hóa ra tôi hiểu lầm rồi.

Hắn đâu có thiếu tiền!

Tỉnh ngộ xong, phản ứng đầu tiên của tôi là đòi lại thẻ.

Lý Tây Xuyên nhất quyết không trả, còn nói như lẽ đương nhiên:

“Đưa cho tôi rồi, chính là của tôi.”

Trời ạ, không bị lừa tình thì cũng bị lừa tiền! Tức ch*t đi được.

Tôi dứt khoát chiến tranh lạnh, không thèm để ý đến hắn nữa, cho đến khi hắn trả lại thẻ.

Đối diện với sự “bất hợp tác” của tôi, Lý Tây Xuyên vẫn nhàn nhã ung dung, tựa như tin chắc tôi chịu không nổi quá ba ngày sẽ chủ động làm hòa.

“Hừ, cậu coi thường ai chứ!”

“Tôi nhất định phải thắng ván này mới được.”

“Tôi còn phát hiện, hóa ra người tôi yêu nhất không phải Lý Tây Xuyên… mà là tiền!”

Tôi tức tối kể với Mạnh Hy.

Cậu ta lại không đứng về phía tôi:

“Đồ ngốc, đời này cậu phải bám ch/ặt lấy Lý Tây Xuyên, tuyệt đối đừng buông.”

Tôi trợn mắt:

“Cậu tỉnh táo lại đi! Hắn đâu phải lừa tình, mà là lừa tiền! Kiểu hành vi này không thể tha thứ được!”

Mạnh Hy không đáp, chỉ lẳng lặng mở điện thoại, đưa tôi xem một đoạn video.

Trong đó, gã cặn bã kia ôm lấy Mạnh Hy khóc lóc:

“Mạnh Hy, anh sai rồi, xin lỗi em… Còn cả bạn em nữa… anh c/ầu x/in em, bảo hắn đừng tìm anh nữa, hắn đ/á/nh như muốn lấy mạng anh! Anh hứa sẽ biến mất, không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa…”

Xem xong, tôi mới bừng tỉnh, hiểu ra vì sao Lý Tây Xuyên toàn thân đầy thương tích.

“… Con người này bề ngoài lạnh nhạt, nhưng thực ra lại vô cùng nóng lòng che chở cậu. Ngày trước trong trường cũng vậy, lúc nào cũng nói không lo không quản, cuối cùng vẫn ra tay giúp đỡ.”

Mạnh Hy búng trán tôi một cái:

“Cậu đừng nghĩ hắn chỉ đơn giản là trượng nghĩa. Tất cả đều là vì cậu.”

“Hả?”

“Tôi là gì trong mắt hắn chứ? Tất cả là nhờ cậu thôi. Tôi còn lo cậu ở cạnh hắn sẽ bị ăn gọn, nhưng xem ra, người si tình chính là hắn. Hắn yêu cậu đến mức liên lụy cả bạn bè cũng che chở.”

Mạnh Hy mỉm cười:

“Cho nên, Du An, kiếp này cậu chỉ có thể theo hắn thôi.”

Tôi ngượng ngùng gãi má:

“Nhưng… chúng tôi còn chưa ở bên nhau mà.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
5 Tro Tàn Chương 29
8 Ba Kiếp Nạn Chương 13
10 Giam Cầm Ngược Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hoa của em gái còn quan trọng hơn tôi.

Chương 5
Tôi mắc bệnh tim bẩm sinh từ trong bụng mẹ, không chịu được bất cứ sự kinh hãi nào, đúng như biệt danh búp bê sứ dễ vỡ. Ở nhà mọi người phải nói năng nhỏ nhẹ, đến cả tiếng tivi cũng không dám mở to. Để tôi được tĩnh dưỡng, bố mẹ còn đưa đứa em gái vừa vào lớp một vào trường nội trú. Đêm Giao thừa, em gái đòi đốt pháo hoa Lôi Vương cực mạnh ngoài sân. Nhìn ngòi nổ to như ngón tay cái, tim tôi đập loạn xạ, tay ôm ngực thều thào: "Mẹ ơi, con thấy hồi hộp quá, mình đừng đốt nữa được không?" Vẻ mặt yêu chiều của mẹ chợt tắt lịm. Bà giật bật lửa từ tay em gái, nhét vào tay tôi: "Hồi hộp? Mày thấy em vui là không chịu được đúng không!" "Cả năm có mỗi đêm nay, mày cố tình phá đám hả?" "Nào, tự tay mày đốt đi! Nổ chết luôn cho xong! Đừng có suốt ngày kêu ca!" Bà nắm lấy bàn tay run rẩy của tôi, bật lửa. Ngòi nổ cháy hết, ánh lửa rực rỡ. Âm thanh đinh tai hòa lẫn nhịp tim dồn dập vang lên bên tai.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0