Đêm Nghi Ngờ

Chương 6

27/06/2025 11:45

Lần này người ch*t là ở ký túc xá nam.

Nạn nhân là một nam sinh năm ba khoa Khoa học Máy tính. Sáng sớm, khi các bạn cùng phòng tỉnh dậy, họ đã ngửi thấy mùi m/áu tanh trong phòng.

Họ đi tìm ng/uồn gốc mùi hôi khắp nơi, cuối cùng kéo rèm cửa ra, thì chứng kiến cảnh chàng trai nằm trên giường bị mổ bụng.

"Tôi nghe nói——"

Cô gái ở phòng bên cạnh nuốt nước bọt, r/un r/ẩy lên tiếng.

"Anh ta không chỉ bị mổ bụng, mà ruột trong bụng cũng… cũng biến mất hết rồi!"

Sắc mặt cả ba chúng tôi cũng tái mét.

Hai người ch*t liên tiếp, nhà trường có cố làm lơ cỡ nào cũng phải tập trung vào nó.

Dưới ký túc xá nam chẳng mấy chốc đã đầy xe cảnh sát. Trong thời đại internet này, tin tức lại càng lan truyền nhanh như có cánh.

Chẳng bao lâu sau, có người trên mạng đào bới ra rằng, hoá ra cô gái khoa Văn học ch*t đầu tiên và chàng trai khoa Khoa học Máy tính này, là một cặp tình nhân.

Một cặp tình nhân ch*t liên tiếp, nhìn sao cũng giống như do một người gây ra.

Thế nhưng trớ trêu thay, camera giám sát ở cả hai ký túc xá đều không quay được gì cả.

Trong chốc lát khiến người ta mất phương hướng.

Trở về ký túc xá, La Manh và Tô Tinh Tinh đều im lặng khác thường.

Cuối cùng Tô Tinh Tinh phá vỡ sự im lặng.

"Thật ra tớ quen chàng trai ch*t lần này."

Tôi gi/ật mình, ngẩng đầu lên, chợt thấy sắc mặt cô ấy hơi tái.

"Anh ta… là người mà Điềm Nhi thích."

Lúc này, tôi và La Manh hoàn toàn sửng sốt.

Trong ký túc xá chúng tôi, tính tình Tô Tinh Tinh tốt nhất, mọi người đều khá thân thiết với cô ấy.

Vì tính cách hướng nội và kín miệng, chúng tôi cũng có xu hướng tâm sự những bí mật cho cô ấy.

"Lại trùng hợp đến thế sao?" Tôi không nhịn được lên tiếng.

"Vậy Điềm Nhi có buồn lắm không? Chúng ta có nên đi thăm cậu ấy không?"

Vừa nói tôi vừa định lấy điện thoại liên lạc với Vương Điềm Nhi, nhưng không ngờ La Manh giữ tôi lại.

"Đừng vội liên lạc với cậu ta." Sắc mặt La Manh cũng hơi tái.

"Tớ còn có chuyện chưa nói với các cậu. Các cậu có nhớ hôm qua quần áo của Vương Điềm Nhi có vết đỏ không?"

Tôi sững lại: "Nhớ chứ, không phải cậu ấy nói là nước dưa hấu sao?"

"Làm sao có thể." La Manh buột miệng nói.

"Lúc sau cậu ta đứng dưới đèn bàn, tớ nhìn rõ rồi, màu đỏ đậm như thế, sao có thể là nước dưa hấu được!"

Tôi có linh cảm không lành: "La Manh, ý cậu là…?"

Sắc mặt La Manh hơi tái.

"Ban đầu tớ cũng không muốn nói chuyện này, nhưng hôm nay nghe nguyên nhân cái ch*t của cậu trai đó… nếu tớ không nhầm, lúc ch*t, ruột của cậu ta đều biến mất phải không?"

Tôi nhíu mày: "Vậy thì sao? Việc này có liên quan gì đến Điềm Nhi?"

La Manh khó khăn nuốt nước bọt.

"Các cậu có nhớ trước đây chúng ta ở căng tin hỏi Vương Điềm Nhi gần đây có mơ thấy bổ dưa hấu không, cậu ta đã nói gì không?"

"Tớ nhớ lúc đó cậu ta nói, gần đây cậu ta không mơ thấy bổ dưa hấu, ngược lại đều mơ thấy mình… đang ăn lòng."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nữ sinh nghèo được tài trợ sinh cho chồng một cặp song sinh một trai một gái, tôi phong tỏa tài khoản khiến hắn phá sản

Chương 8
Trong nhóm hội bạn cấp hai, mọi người đang bàn tán sôi nổi về chuyện nhà ai lại sinh thêm đứa thứ hai. Tôi vừa chuẩn bị phương án cho ngày mai vừa gõ bàn phím hùa theo: "Tôi với Cố Minh còn đang chúi đầu vào sự nghiệp, đến mèo còn chẳng dám nuôi nói chi tới con cái." Chỉ vài giây sau, đối thủ thời trung học đột nhiên đăng một đoạn video độ phân giải cao trong nhóm, còn đặc biệt tag tôi: "Thế mà sao tôi lại thấy Cố Minh nhà chị đang ôm một cặp song sinh khóc nức nở ở trung tâm hậu sản hạng sang thế này?" Tôi tưởng cô ta nhầm người. Rõ ràng hôm nay Cố Minh đi công tác xa rồi cơ mà. Cho đến khi tôi mở video phóng to. Cố Minh khoác trên người bộ đồ vô trùng chỉ dành cho những ông bố sắp được gặp con. Còn sản phụ nằm trên giường bệnh VIP kia - đích thị là cô sinh viên nghèo tôi đã chu cấp suốt bốn năm trời.
Hiện đại
0