Khách sạn ma ám

Chương 2

24/06/2024 10:34

Trang trí trong tòa nhà rất cổ xưa, có cảm giác những năm 80 90, nửa dưới mặt tường còn quét sơn xanh, bong ra từng mảng. Đèn kích hoạt bằng giọng nói mờ tối, ánh sáng lập lòe.

Tìm được phòng 409, tra chìa khóa mở cánh cửa gỗ xưa cũ, đẩy ra tạo thành một tiếng kẽo kẹt.

Gi/ật sợi dây buông thõng bên cửa, ánh sáng vàng của bóng đèn điện tỏa sáng, chiếu rọi giường gỗ, bàn gỗ, ghế gỗ, tủ gỗ kiểu cũ trong căn phòng.

Mặc dù trang trí rất sơ sài nhưng dọn dẹp cũng coi như sạch sẽ ngăn nắp. Kiểm tra một lượt, không có vấn đề gì. Hiện giờ chỉ cần có một chỗ an toàn che mưa chắn gió như này, chúng tôi đã rất hài lòng rồi.

Tôi cởi áo ướt sũng, đi vào phòng tắm tắm nước nóng, cả người cuối cùng cũng ấm lên đôi chút.

Khi tôi lau mái tóc đi ra khỏi phòng tắm, chồng tôi đang lo lắng đi qua đi lại trong phòng, cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh.

"Sao thế?" Tôi hỏi.

"Điềm Điềm, chúng ta vẫn nên rời khỏi đây đi." Anh ấy nói mà mặt đầy vẻ nghiêm trọng.

"Hả?"

"Anh cảm thấy chỗ này hơi khác lạ."

"Chỗ nào khác lạ?" Tôi gi/ật mình hỏi.

"Có cảm giác khó nói thành lời... chỉ cảm thấy cô cùng... quái lạ."

Tôi hiểu ý của anh ấy. Khách sạn này ở chỗ heo hút, trang trí cũ kỹ, quả thực cho người ta một cảm giác âm u, nhưng chúng tôi cũng không có cách nào khác cả.

"Đừng nói mấy câu rợn người nữa mà!" Tôi nói: "Bây giờ mưa lớn như vậy, chúng ta có thể đi đâu được? Lẽ nào quay về rừng chịu lạnh hả? Đêm nay cứ như vậy đi, ngày mai trời sáng chúng ta đi luôn."

Anh ấy rùng mình, ôm ch/ặt hai tay, hơi r/un r/ẩy, giọt nước lăn xuống từ gò má.

"Được rồi, mau đi tắm đi, nước còn nóng đó. Anh cứ như này là sẽ bị cảm đó!" Tôi đ/au lòng nói, hết nước hết cái khuyên anh ấy vào phòng tắm.

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước. Tôi sắp xếp balo, sửa sang chăn đệm, giũ chăn ra.

Một mẩu giấy nhỏ rơi xuống đất.

Nhặt lên nhìn, trên đó viết một dòng chữ...

"Bất kể ai gõ cửa, cũng đừng bao giờ mở cửa."

Tôi bỗng gi/ật thót tim.

Đây có nghĩa gì vậy?

Màu sắc mẩu giấy ngả vàng, nét chữ thanh thoát ngay ngắn, nét mực cũng rất cũ kỹ.

Sao lại có một mẩu giấy như vậy ở đây nhỉ?

Là ai viết?

Trò đùa á/c?

Cũng quá trùng hợp, vừa hay lúc này tiếng gõ cửa vang lên.

"Cốc cốc cốc!"

Ba tiếng gõ cửa khe khẽ, dồn dập, có quy luật vang lên.

Da đầu tôi lập tức tê rần, nổi hết cả da gà da vịt.

Nói không sợ thì là giả.

Nửa đêm canh ba, khách sạn trong núi sâu, sẽ có ai gõ cửa vào giờ này đây?

Khi lên tầng, chúng tôi không nhìn thấy bất cứ người nào khác, cũng không phát hiện có ánh sáng lọt ra từ cánh cửa nào. Khi đó còn nói đùa là hai chúng tôi đã bao nguyên cả khách sạn này ấy chứ.

Tôi không lên tiếng, đứng như trời trồng tại chỗ, căng thẳng nhìn cánh cửa gỗ kia.

Tiếng mưa ào ào, lộp bộp đ/ập vào cửa kính.

Ngoài tiếng mưa ra thì vô cùng tĩnh lặng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyện xuân Hạc Thành

Chương 9
Tôi là tiểu thiếp duy nhất của quân phiệt Hoác Nhiên, xa xỉ phung phí, buông thả thân xác. Đến ngân hàng ngoại quốc mua áo lót đắt nhất, chỉ một đêm đã có thể quấn lấy Hoác Nhiên dùng hết. Đành phải chất đầy cả một hòm ở biệt quán. Giới quan thái thái đồn khắp tiếng tăm dâm đãng của tôi. "Không biết liêm sỉ! Lấy sắc đẹp hầu hạ người, được mấy lúc tốt đẹp?!" Nhưng tôi hầu hạ đêm này qua đêm khác, chờ thời khắc này đến thời khắc khác. Hoác Nhiên vẫn giữ hứng thú cực lớn với chuyện ấy. Mỗi lần từ đồn trú trở về, đều hành hạ tôi ba ngày không xuống giường nổi. Cuối cùng tôi mệt sợ, cuốn theo thỏi vàng của hắn định bỏ trốn. Nhưng tàu thủy bị chặn giữa đường. Người đàn ông quân phục chỉnh tề, ánh mắt lười nhã: "A Ngưng, mang bầu con tôi, định chạy đi đâu?"
Dân Quốc
Ngôn Tình
1
Phục Cẩm Chương 8