Gió Nam Thổi Về Làng

Chương 3.2

25/04/2025 15:34

Thế là anh thản nhiên dựa hẳn vào chân tôi.

Tôi cúi nhìn khoảng không chật hẹp dưới gầm bàn, cắn răng im thin thít.

Ăn được một lát, anh bắt đầu được voi đòi tiên, thậm chí còn dùng lực đ/è cả chân lên đùi tôi.

Tôi vội rụt chân lại, đầu gối anh "bịch" một tiếng đ/ập vào chân bàn.

Chiếc bàn ọp ẹp rung lắc mấy cái mới dừng.

"Gì thế?" Ông tôi hốt hoảng đỡ lấy mặt bàn.

Sơ Nghiêu nhướn mày liếc về phía tôi.

Tôi đành cam chịu đặt chân về chỗ cũ để anh dựa vào.

"Không có gì đâu ông ơi, ăn cơm đi ạ."

Không ngờ Sơ Nghiêu lại trơ tráo thế, khóe miệng anh khẽ nhếch lên, lén nắm tay tôi dưới gầm bàn.

Tôi gi/ật tay lại, ai ngờ anh siết ch/ặt hơn.

Mặt tôi đỏ bừng, bà nội tưởng tôi vui quá hóa cuồ/ng vì có bạn đến chơi.

"Thằng Vượng nhà bà tính tình lạnh lùng, ít nói từ bé, ông bà cứ sợ nó không kết bạn được. Ai ngờ giờ quen được cả bạn thành phố, Vượng nhà bà giỏi thật."

Sơ Nghiêu bóp nhẹ tay tôi, ý vị đáp: "Vượng ít nói lắm ạ? Cháu thấy không phải vậy đâu."

Nghĩ đến mớ tin nhắn đầy mùi mẫn của mình, tôi x/ấu hổ véo một cái vào người anh.

Sơ Nghiêu ép bàn tay tôi, cọ nhẹ mấy cái lên đùi.

Tôi đành ch*t lặng không dám nhúc nhích.

Bà nội gắp cho Sơ Nghiêu cái đùi gà to: "Ăn đi cháu, nhà quê chỉ có thế này thôi, đâu được như thành phố các cháu toàn cao lương mỹ vị."

Sơ Nghiêu cười khiêm tốn: "Bà ơi, ở phố chúng cháu muốn ăn gà thả vườn chuẩn vị thế này còn khó hơn lên trời ấy."

Bà nội hề hà cười: "Tiểu Sơ này, mấy hộp nấm cục đen cháu mang đến phải chế biến thế nào? Bỏ vào nước mì hay làm nhân bánh hẹ hả?"

Mí mắt Sơ Nghiêu gi/ật giật: "Dạ... cách nào cũng được ạ, bà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
4 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
7 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tình yêu bị tôi xé nát, vứt bỏ trong sương mù.

Chương 7
Đêm tân hôn, bạn bè đến phá phòng. Vòng đầu tiên của trò chơi yêu cầu vợ chồng hôn nhau trong ba phút. Thế nhưng, Phó Thịnh Tư - chồng tôi - lại kéo cô thư ký Từ Uyên về phía mình, không chút do dự đặt môi lên môi cô ta. Hai người hôn nhau trọn vẹn ba phút, khi tách ra còn kéo sợi tơ nước bọt. Mọi người gượng cười, ánh mắt lúng túng đổ dồn về phía tôi. Phó Thịnh Tư thong thả dùng tay lau đi vệt nước trên khóe miệng Từ Uyên, mặt không biến sắc: "Cô bé này nhát gan, sợ sau này không đối phó nổi cảnh này, tôi giúp cô ấy tích lũy chút kinh nghiệm thôi." Hắn ném trước mặt tôi hai vạn tiền mặt: "Đủ chưa? Cầm tiền rồi thì im miệng, đừng làm như cô chịu bao nhiêu oan ức vậy. Chẳng qua chỉ là đổi đối tượng chơi trò chơi thôi, tôi đã tổ chức hôn lễ với cô rồi, cô cũng nên biết đủ đi." Từ Uyên e lệ nép vào lòng hắn, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ. Còn tôi bình thản gật đầu, ném chiếc nhẫn cưới lên xấp tiền: "Phó tổng đùa rồi, tôi đương nhiên không cảm thấy oan ức. Xét cho cùng, tôi cũng chuẩn bị đổi đối tượng làm giấy đăng ký kết hôn rồi."
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
2