Lý Sinh Bân bị chẩn đoán mắc b/ệnh t/âm th/ần nên tạm thời được đưa về nhà.

Tay chân ông ta đều g/ãy nát, ngày ngày bất động trên giường.

Lý Liệt mất tích.

Là vợ Lý Sinh Bân, tôi trở thành người đại diện cho mọi hành vi của ông ta.

Tôi b/án nhà b/án xe, quyên hết tài sản cho trại trẻ mồ côi.

Thỉnh thoảng nhớ ra, tôi mới cho ông ta ăn chút cơm thừa canh cặn.

Vị giáo sư đại học từng một thời lẫy lừng giờ nằm bẹp trên giường, ăn uống tiểu tiện bốc mùi hôi thối, khi thì ch/ửi rủa khi lại ăn năn.

Tôi chờ đợi, rồi cuối cùng trước 12 giờ đêm định mệnh, tiếng gõ cửa vang lên.

Là Lý Liệt đã mất tích nhiều ngày cùng tên hoà thượng đáng lẽ phải ở trong viện t/âm th/ần.

"Đại sư! Đại sư c/ứu con!"*

Lý Sinh Bân hưng phấn vật mình khỏi giường, gắng sức bò về phía hoà thượng. Toàn thân hôi hám như q/uỷ đói, ông ta ôm ch/ặt chân hoà thượng với nụ cười pha lẫn khát khao.

"Đại sư! A Liệt! Các người tới rồi!"

"Mau! Mau th/iêu con âm thi nữ này đi! Xem nó còn b/áo th/ù được không!"*

Hắn gào thét trong đi/ên cuồ/ng, nhưng nụ cười đóng băng ngay giây tiếp theo.

"Cha ơi, đừng phí sức nữa. Bọn họ vốn là một phe."

Lý Liệt giơ hai tay bị trói, cười như kẻ tuyệt vọng.

"Cha nghĩ tại sao tên đó cố tình tiếp cận chúng ta? Tại sao Tú Tú ch*t ngay trước ống kính livestream? Tất cả đều để buộc chúng ta hối h/ận từ tận đáy lòng!"

"Linh h/ồn vừa tội lỗi vừa ăn năn chính là dưỡng chất tốt nhất cho âm thi - bọn họ đang hồi sinh mẹ!"

Tôi vỗ tay rào rào.

Quay sang hoà thượng, nở nụ cười hài lòng: "Hợp tác vui vẻ."

"Bần tăng chỉ vì Uyển Thanh." Vị hoà thượng vẫn mặt lạnh như tiền, chẳng thèm liếc mắt nhìn tôi. Tôi nhún vai, vô tư xách cổ hai cha con Lý Liệt và Lý Sinh Bân vào phòng trong.

Linh đường và trận pháp chuẩn bị sẵn từ lâu, bắt đầu vận chuyển chầm chậm.

Tiếng chuông giờ Tý vang lên, vạn linh bắt đầu sinh sôi. Oán h/ồn giữa trời đất lượn lờ vô định, phướng triệu h/ồn bay phần phật trong gió.

Ban đầu chỉ là không khí đặc quánh lại, không gian méo mó dần.

Lý Liệt và Lý Sinh Bân nhìn thấy bóng m/a Lý Tú Tú lúc ẩn lúc hiện. Họ gào thét như đi/ên nhưng âm thanh không thoát khỏi căn phòng. Dần dà, họ chỉ còn biết thờ thẫn nhìn tôi và hoà thượng thao túng mọi thứ.

Hai người cảm nhận rõ sinh khí trong cơ thể đang bị rút dần, như kẻ mất m/áu sắp tắt thở.

Từ góc phòng tối nhất, một đốm sáng nhỏ lấp lóe. Hoà thượng bỗng tỉnh táo hẳn, ngón tay gân guốc vẽ những tấm phù văn trên không.

Ánh sáng trắng mờ dần hiện thành hình hài thiếu nữ.

Chậm rãi. Thận trọng. Không dám tin nổi.

Bóng hình ấy bước ra từ bóng tối.

Từ địa ngục trở về nhân gian.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7