Lý Sinh Bân bị chẩn đoán mắc bệ/nh t/âm th/ần nên tạm thời được đưa về nhà.

Tay chân ông ta đều g/ãy nát, ngày ngày bất động trên giường.

Lý Liệt mất tích.

Là vợ Lý Sinh Bân, tôi trở thành người đại diện cho mọi hành vi của ông ta.

Tôi b/án nhà b/án xe, quyên hết tài sản cho trại trẻ mồ côi.

Thỉnh thoảng nhớ ra, tôi mới cho ông ta ăn chút cơm thừa canh cặn.

Vị giáo sư đại học từng một thời lẫy lừng giờ nằm bẹp trên giường, ăn uống tiểu tiện bốc mùi hôi thối, khi thì ch/ửi rủa khi lại ăn năn.

Tôi chờ đợi, rồi cuối cùng trước 12 giờ đêm định mệnh, tiếng gõ cửa vang lên.

Là Lý Liệt đã mất tích nhiều ngày cùng tên hoà thượng đáng lẽ phải ở trong viện t/âm th/ần.

"Đại sư! Đại sư c/ứu con!"*

Lý Sinh Bân hưng phấn vật mình khỏi giường, gắng sức bò về phía hoà thượng. Toàn thân hôi hám như q/uỷ đói, ông ta ôm ch/ặt chân hoà thượng với nụ cười pha lẫn khát khao.

"Đại sư! A Liệt! Các người tới rồi!"

"Mau! Mau th/iêu con âm thi nữ này đi! Xem nó còn b/áo th/ù được không!"*

Hắn gào thét trong đi/ên cuồ/ng, nhưng nụ cười đóng băng ngay giây tiếp theo.

"Cha ơi, đừng phí sức nữa. Bọn họ vốn là một phe."

Lý Liệt giơ hai tay bị trói, cười như kẻ tuyệt vọng.

"Cha nghĩ tại sao tên đó cố tình tiếp cận chúng ta? Tại sao Tú Tú ch*t ngay trước ống kính livestream? Tất cả đều để buộc chúng ta hối h/ận từ tận đáy lòng!"

"Linh h/ồn vừa tội lỗi vừa ăn năn chính là dưỡng chất tốt nhất cho âm thi - bọn họ đang hồi sinh mẹ!"

Tôi vỗ tay rào rào.

Quay sang hoà thượng, nở nụ cười hài lòng: "Hợp tác vui vẻ."

"Bần tăng chỉ vì Uyển Thanh." Vị hoà thượng vẫn mặt lạnh như tiền, chẳng thèm liếc mắt nhìn tôi. Tôi nhún vai, vô tư xách cổ hai cha con Lý Liệt và Lý Sinh Bân vào phòng trong.

Linh đường và trận pháp chuẩn bị sẵn từ lâu, bắt đầu vận chuyển chầm chậm.

Tiếng chuông giờ Tý vang lên, vạn linh bắt đầu sinh sôi. Oán h/ồn giữa trời đất lượn lờ vô định, phướng triệu h/ồn bay phần phật trong gió.

Ban đầu chỉ là không khí đặc quánh lại, không gian méo mó dần.

Lý Liệt và Lý Sinh Bân nhìn thấy bóng m/a Lý Tú Tú lúc ẩn lúc hiện. Họ gào thét như đi/ên nhưng âm thanh không thoát khỏi căn phòng. Dần dà, họ chỉ còn biết thờ thẫn nhìn tôi và hoà thượng thao túng mọi thứ.

Hai người cảm nhận rõ sinh khí trong cơ thể đang bị rút dần, như kẻ mất m/áu sắp tắt thở.

Từ góc phòng tối nhất, một đốm sáng nhỏ lấp lóe. Hoà thượng bỗng tỉnh táo hẳn, ngón tay gân guốc vẽ những tấm phù văn trên không.

Ánh sáng trắng mờ dần hiện thành hình hài thiếu nữ.

Chậm rãi. Thận trọng. Không dám tin nổi.

Bóng hình ấy bước ra từ bóng tối.

Từ địa ngục trở về nhân gian.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
6 Thuần phục Chương 13
7 Ngực to thì sao? Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thợ đúc kiếm luôn muốn xếp tôi chung hàng với mớ sắt vụn

Chương 10
​Tôi là linh hồn của một thanh thần kiếm. Trong mắt người ngoài, tôi và Xích Tiêu là một cặp song kiếm hoàn hảo do trời đất tạo nên. ​Nhưng chỉ mình tôi biết, hắn chẳng qua là món hàng lỗi được rèn ra từ đống sắt vụn thừa lại sau khi đúc tôi. ​Trước khi tôi xuyên không đến đây, chủ nhân cũ của thân xác này đã phải nhẫn nhịn hắn suốt ba trăm năm. ​Còn sau khi tôi xuyên không đến... ​"Tố Quang, cô là kiếm nữ, bổn phận của cô là phải phò tá kiếm nam." ​Tôi bật cười: "Phò tá? Rốt cuộc tôi là nguyên liệu chính hay anh là nguyên liệu chính?" ​Sắc mặt hắn tối sầm lại: "Cô... Sao cô lại trở nên như thế này?" ​Tôi nhẹ nhàng lau đi lớp bụi mờ bám trên thân kiếm, bình thản đáp: "Chẳng có gì thay đổi cả. Chỉ là cuối cùng tôi cũng nhận ra, một cục sắt vụn thì không xứng được đặt ngang hàng với tôi."
Cổ trang
Hệ Thống
Huyền Huyễn
0