Tôi bắt đầu lao vào vòng xoáy ki/ếm tiền đi/ên cuồ/ng hơn trước. Lúc cao điểm, một ngày tôi ôm đồm tận ba công việc b/án thời gian khác nhau.

Tôi chọn cách đi sớm về khuya, vừa để ki/ếm thêm thu nhập, vừa khéo léo tránh mặt Mạnh Đình Hi.

Phải, là tôi cố ý đấy.

Giờ đây, anh là chủ n/ợ, tôi là con n/ợ.

Ngoài chuyện tiền nong ra, tôi thực sự không muốn có thêm bất kỳ mối liên hệ nào khác với anh nữa.

Chủ yếu là vì... mối tình đầu của tôi bây giờ "trổ mã" quá mức quy định rồi!

Mặt đẹp, tay đẹp, eo đẹp, chân cũng dài đến cực phẩm. Đẹp đến mức dù năm xưa lúc chia tay đã xâu x/é nhau đến mức khó coi, thì bây giờ mỗi khi nhìn thấy anh, lòng tôi vẫn không tự chủ được mà rung rinh xao động.

Có lần tôi xuống bếp rót nước, đúng lúc gặp Mạnh Đình Hi vừa tắm xong, áo sơ mi còn chưa kịp cài nút chỉnh tề. Lúc đó, tôi ch*t trân tại chỗ, giả vờ uống một ngụm nước lạnh suốt năm phút đồng hồ chỉ để thầm đếm xem rốt cuộc anh có bao nhiêu múi cơ bụng. Đêm về, đến cả trong mơ cũng toàn là hình ảnh những múi cơ ấy.

X/ấu hổ ch*t đi được!

Tôi thực sự sợ cái loại "nữ phụ phản diện" như mình sẽ không kìm chế được tà niệm mà nảy sinh ý định "ăn lại cỏ cũ". Vì thế, cách tốt nhất là phải tránh xa anh ra, càng xa càng tốt.

Hôm nay công việc kết thúc sớm hơn thường lệ, nhưng trời vẫn chưa tắt nắng hẳn. Giờ này, có lẽ Mạnh Đình Hi cũng vừa mới về đến nhà...

Để né tránh việc chạm mặt anh, tôi quyết định ngồi lì tại một góc công viên nhỏ cách nhà không xa. Trong túi vẫn còn nửa cái bánh mì khô khốc ăn dở từ buổi trưa, tôi lấy ra lẳng lặng nhấm nháp cùng với chút nước còn lại trong bình giữ nhiệt.

Trong đầu tôi âm thầm tính toán, 5 phút nữa sẽ có một bác trai dắt chú chó Golden đi dạo, 10 phút sau là lúc một cô gái trẻ đến cho lũ mèo hoang ăn, 20 phút nữa bồ câu trên tháp đồng hồ sẽ bay ra báo giờ, và đúng 25 phút nữa, nhạc nước ở bồn hoa trung tâm sẽ bắt đầu khởi động. Sau khi đi bộ thêm hai vòng quanh công viên, lúc đó tôi mới có thể yên tâm quay về nhà Mạnh Đình Hi.

Nhưng người tính chẳng bằng trời tính, tôi ngồi chưa được bao lâu thì bầu trời đã bắt đầu lác đác rơi những hạt mưa nặng hạt.

Tôi vội vã chạy vào một cái đình gần đó để trú mưa, vừa đưa tay phủi qua loa lớp nước trên áo vừa ngồi xuống ghế đ/á. Trong lòng tôi thầm than thở rằng cơn mưa này đã cư/ớp đi cơ hội được ngắm chú chó Golden của bác trai kia, và chẳng biết phải làm sao để gi*t nốt khoảng thời gian đằng đẵng này. Đột nhiên có một bóng người cao lớn lặng lẽ ngồi xuống ngay bên cạnh tôi.

Tôi gi/ật mình quay đầu lại, đ/ập vào mắt là gương mặt của Mạnh Đình Hi với hàng lông mi vẫn còn vương hơi ẩm.

Miếng bánh mì to đùng chưa kịp nuốt xuống suýt chút nữa đã khiến tôi "nghẹn thăng thiên", may mà anh kịp thời vỗ vỗ lưng mới giúp tôi thuận khí lại được.

"Tôi... tôi đang ngồi ngắm mưa!"

====================

Chương 9:

Chưa đợi Mạnh Đình Hi kịp mở miệng, tôi đã vì chột dạ mà buột miệng khai ra trước.

Nói xong tôi lại thấy hối h/ận vô cùng, chẳng hiểu sao tôi lại phải vội vàng giải thích với anh như vậy.

Mạnh Đình Hi ở bên cạnh vẫn im lặng không tiếp lời. Anh thản nhiên cầm lấy miếng bánh mì từ tay tôi, rồi cực kỳ tự nhiên đưa lên miệng ăn, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn mưa, cứ như thể người đang thực sự tận hưởng cảnh mưa lúc này chính là anh vậy.

"Đấy là bánh mì của tôi mà!"

Anh chẳng thèm để ý đến tôi.

"Anh đói đến thế cơ à? Tôi có nấu cơm để sẵn trên bàn ăn rồi đấy."

Những ngày sống ở đây, tôi luôn tự nhắc nhở mình rằng nấu cơm là điều kiện để được miễn tiền thuê nhà, nên bữa sáng và bữa tối tôi đều chuẩn bị vô cùng đúng giờ, chưa từng dám trễ nải lần nào.

"Thấy rồi." Anh vừa chậm rãi nhai bánh mì vừa ung dung đáp: "Nhưng ăn một mình... chán lắm."

Tôi nhất thời đứng hình chẳng biết đối đáp ra sao, nên đành cười ngượng nghịu chữa thẹn: "Dạo này tôi đi làm thêm bận quá."

"Ừ, phải rồi." Anh gật đầu cái rụp: "Bận đến mức phải ngồi đây 'ngắm mưa' cơ mà, chắc là mưa rơi ra vàng đấy nhỉ?"

Tôi vội vàng cầm cốc nước lên giả vờ uống một ngụm thật lớn, không dám ho he thêm một câu nào nữa.

Anh ăn hết chỗ bánh mì còn lại, cẩn thận gấp cái túi nilon thành hình vuông vức rồi ném vào thùng rác.

Hồi lâu sau, giọng nói anh lại vang lên: "Ứng Triều Triều, chuyện trước kia, nếu em không muốn nhắc tới thì tôi sẽ không bao giờ hỏi nữa."

"Nhưng sau này, em đừng tránh mặt tôi nữa được không?"

Động tác cầm cốc của tôi khựng lại giữa chừng. Thực chất từ nãy đến giờ tôi chẳng uống được giọt nước nào: "Tôi có tránh đâu..."

Ánh mắt Mạnh Đình Hi chợt nhìn sang, và rơi chuẩn x/ác vào vết bầm tím trên cổ tay tôi, đây là dấu tích của việc không cẩn thận bị va phải lúc chuyển hàng ban chiều. Nhìn thì có vẻ nghiêm trọng, nhưng thực ra giờ đã hết đ/au rồi.

Tôi còn chưa kịp giấu tay đi thì đã nghe anh nói tiếp: "Em cũng không cần phải vất vả như vậy. Tiền đó em cứ từ từ trả, tôi không vội."

Nói xong, anh lại hỏi: "Bữa tối của tôi bị em ăn mất một nửa rồi, bây giờ, có thể theo tôi về nhà ăn cơm chưa?"

Sống mũi tôi chợt cay xè dữ dội, tôi phải cố chớp mắt thật mạnh để ngăn không cho nước mắt trào ra. Bên ngoài mưa vẫn xối xả, nhiệt độ giảm đột ngột giữa chập tối khiến mỗi nhịp thở của tôi đều trở nên lạnh buốt như bị d/ao cứa.

Tôi cúi đầu, khẽ hỏi: "Mạnh Đình Hi, đây... cũng là một phần trong sự trả th/ù của anh sao?"

Nếu thực sự là vậy, thì cái gọi là "phẩm chất cao quý" của anh quả thực đã khiến tôi phải cảm thấy x/ấu hổ đến tột cùng.

"Tôi không tốt bụng đến thế đâu. Người n/ợ tiền tôi nhiều vô kể, nhưng trong nhà tôi... chẳng phải cũng chỉ có mỗi mình em thôi sao?"

Tôi ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt anh.

Đôi mắt màu trà tuyệt đẹp ấy đang chứa đựng những cảm xúc cuộn trào như sóng biển, và bao trùm lấy tôi không lối thoát.

Tôi nghe thấy tiếng tim mình đ/ập liên hồi trong lồng ngựk: "Anh... anh có ý gì?"

"Ý là… Ứng Triều Triều, anh muốn ăn lại cỏ cũ rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
7 BỐI Chương 9
10 Ngôi sao may mắn Chương 13
12 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau Khi Bao Nuôi Kim Chủ Phá Sản, Tôi Lại Mang Thai Con Của Anh Ta

Chương 11
Năm thứ ba tôi được bao nuôi bằng tài nguyên, kim chủ phá sản. Là một ngôi sao hạng bốn vô danh, tôi lập tức vênh váo hẳn lên, rút thẻ đen ra, ép kim chủ trở thành nô lệ của mình. Suốt ba tháng. Ban ngày Phong Quyết cắm đầu đi làm, ban đêm lại "làm việc" với tôi. Chơi quá điên, kết quả không cẩn thận làm bụng tôi lớn lên. Tôi định dùng que thử thai ép hắn kết hôn bí mật với mình để chịu trách nhiệm, nào ngờ trước mắt bỗng hiện lên từng hàng bình luận. 【Tên pháo hôi này quậy đủ chưa? Thật sự tưởng nam chính công phá sản rồi sẽ cưới cái bình hoa nhân yêu như cậu ta à?】 【Nam chính công là thiếu gia thật của nhà giàu số một. Chỉ sa cơ đến tháng sau thôi là được nhận về nhà, rồi sẽ liên hôn với trúc mã thụ môn đăng hộ đối...】 【Cứ để pháo hôi tiếp tục tìm đường chết đi! Đợi nam chính công trở về nhà, hắn sẽ xử luôn đứa con hoang ghê tởm trong bụng cậu ta, rồi nhốt cậu ta vào phòng tối, trả thù đến nơi đến chốn...】
10