Thai nhi báo thù

Chương 8

13/05/2026 11:41

Tôi khăng khăng đòi đi theo họ ra m/ộ, trưởng làng không mấy từ chối.

Lúc họ hạ táng, lại chẳng thấy m/ộ của vợ Thủy Sinh đâu.

Tôi có chút ngạc nhiên. Một nhà chẳng phải nên hợp táng sao?

Tôi hỏi trưởng làng.

Trưởng làng nói: "Đây là m/ộ phần của làng, người vợ này không được dân làng tiếp nhận, mọi người đều chưa gặp mặt."

Mỗi làng có luật lệ riêng, tôi đành thông cảm.

"Ch/ôn ở đâu?"

"Cô ấy và đứa con cũng là người khổ mệnh, tôi muốn đến thăm đ/ốt ít giấy."

Cuối cùng Trương Thụ Sinh dẫn tôi đi.

Trong hẻm núi của ngọn núi bên cạnh, lẻ loi một nấm mồ mới, cũng chẳng có tấm bia tử tế, chỉ một tấm ván gỗ, xiêu vẹo viết mấy chữ: "M/ộ của vợ Thủy Sinh."

Người phụ nữ này thật đáng thương, ch*t rồi đến một cái tên cũng không lưu lại.

Tôi tế bái sơ qua, rồi cùng họ trở về làng.

Trời đã tối, trưởng làng sắp xếp cho tôi ở căn phòng trống bên cạnh nhà ông.

Nửa đêm, làng vắng lặng.

Tôi trở dậy, cầm cuốc và xẻng trong phòng ra khỏi cửa. Tuy mang theo đèn bão, nhưng không dám thắp sáng, chỉ mượn ánh trăng đi về phía hẻm núi.

Gió đêm lành lạnh, mỗi cơn thổi lại một cơn rùng mình.

Rất sợ hãi, nhưng tôi vẫn phải liều gan đi.

Bởi lẽ, tôi muốn đào m/ộ vợ Thủy Sinh lên xem cho rõ.

Bà nội rốt cuộc gặp phải sản phụ thế nào, mà lại muốn gi*t cô ta.

Chưa kể có thật là bà nội đã gi*t cô ta không? Cụ thể gi*t thế nào? Chỉ có th* th/ể mới cho tôi câu trả lời.

Tôi nhất định phải tra ra chân tướng, để an ủi linh h/ồn bà nội nơi chín suối.

Với niềm cố chấp đó và kinh nghiệm đi đêm thường ngày, tôi lặng lẽ đến trước m/ộ vợ Thủy Sinh.

Lúc này, tôi đã đầm đìa mồ hôi lạnh, cuối cùng cũng thở được một hơi nhẹ nhõm.

Tuy trăng sáng như bạc, nhưng để thêm can đảm, tôi vẫn thắp đèn bão.

Đây là hẻm núi, ở trong làng không ai nhìn thấy.

Ánh đèn nhảy múa, thoắt một cái, một bóng người cứ thế đột ngột hiện ra trong vùng sáng.

Tim tôi thắt lại, tức khắc h/ồn vía lên mây. Cố gượng nắm ch/ặt xẻng, cất tiếng run run như khóc: "Ai… ai ở đó?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai quen qua mạng của tôi là tên bạn cùng phòng miệng độc

Chương 13
Tôi là người song tính nên thỉnh thoảng sẽ không may làm bẩn quần. Có lần vì chiếm phòng tắm quá lâu mà bị bạn cùng phòng miệng độc mắng cho một trận, tôi vội mở WeChat nhắn với người yêu qua mạng. [Mồm của bạn cùng phòng em độc địa kinh, chẳng qua chỉ dùng nhà vệ sinh hơi lâu một chút thôi mà đã chửi em rơi xuống hố rồi.] Bạn trai qua mạng lập tức dỗ dành tôi: [Bạn cùng phòng của bé đáng ghét quá, đợi chúng ta gặp mặt rồi, chồng sẽ giúp em đánh nó nha.] [Anh tặng bé một chiếc áo bóng rổ bản giới hạn nhé, đừng giận nữa, được không?] Vài ngày sau, bạn cùng phòng bắt gặp tôi mặc chiếc áo bóng rổ đó bước ra khỏi phòng tắm. Bàn tay đang định gõ cửa của hắn cứng đờ giữa không trung, giọng nói cũng run lên: “Chiếc áo này… là ai tặng cậu?”
409
3 Nắng To Chương 16
9 Vì em mà đến Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm