Ngày diễn ra bữa tiệc, tôi tìm một góc khuất rồi lao thẳng đến quầy đồ ăn. Tôi đang dùng dĩa xiên miếng bít tết thì sau lưng truyền đến một tiếng cười khẩy.

"Tôi biết ngay là cậu sẽ trốn ở đây để ăn vụng mà."

Lâm Tri Dật mặc bộ vest trắng cao cấp, trên ngựk cài một bông hồng đỏ sến súa, khoác tay một người đàn ông tiến lại gần.

Người đàn ông đó chắc là nhị thiếu gia nhà họ Cố, Cố Thành.

Trông ngoại hình cũng tạm, nhưng quầng mắt thâm đen, bước chân phù phiếm, nhìn qua là biết bị tửu sắc móc rỗng cơ thể rồi.

Alpha cấp A.

Pheromone là mùi vani.

Tôi nhíu mày, có chút buồn nôn.

So với mùi rư/ợu mạnh của con chó đi/ên nhà tôi, cái thứ này chẳng khác nào đường hóa học pha loãng.

"Sao lại mặc thế này mà đến?"

Lâm Tri Dật đá/nh giá tôi từ trên xuống dưới, lấy tay che mũi miệng, vẻ mặt đầy gh/ét bỏ.

"Mùi dầu máy nồng nặc. Tạ Thính Thanh, cậu sợ người khác không biết bây giờ cậu là thợ sửa xe à?"

Tôi nuốt miếng th!t bò trong miệng, rút một tờ giấy ăn lau miệng.

"Nghề nghiệp không phân sang hèn. Với lại, tôi đến đây để ăn, chứ có phải đến b/án thân đâu, mặc đẹp làm gì?"

Cố Thành nhướng mày, ánh mắt lướt trên mặt tôi một vòng, lộ ra nụ cười đầy vẻ cợt nhả.

"Đây là vị hôn phu cũ phế vật của cậu à? Ngoại hình cũng được đấy, tiếc là một Alpha tàn phế. Nếu là Omega, hay thậm chí là Beta, tôi cũng có thể miễn cưỡng thu nạp làm tiểu tình nhân."

Sắc mặt Lâm Tri Dật cứng đờ, nhưng ngay lập tức đổi lại vẻ giả tạo.

"A Thành, anh thật biết đùa. Cậu ta sao xứng chứ."

Cậu ta quay sang nhìn tôi, chỉ tay vào Cố Thành, cằm hất lên cao ngạo.

"Tạ Thính Thanh, giới thiệu với cậu một chút."

"Đây là Cố Thành, người thừa kế tương lai của nhà họ Cố."

"Một Alpha cấp cao thực thụ, dù là gia thế, năng lực hay pheromone, đều không phải loại phế vật như cậu có thể so sánh."

"Rời bỏ cậu lúc trước, là quyết định đúng đắn nhất đời tôi."

Tôi gật đầu, vô cùng chân thành.

"Đúng vậy. Chúc mừng cậu, nhặt được bảo vật rồi."

Đây là lời thật lòng.

Phân loại rác làm rất tốt, rác không thể tái chế thì nên ở cùng với rác đ/ộc hại.

Lâm Tri Dật có lẽ vì không thấy tôi khóc lóc thảm thiết nên cảm thấy không thỏa mãn.

Cậu ta bước tới một bước, hạ thấp giọng:

"Có phải cậu đang rất gh/en tị không?"

"Gh/en tị vì tôi có một vị hôn phu như thế này, còn cậu chỉ có thể ở dưới quê sửa xe nát?"

"Tạ Thính Thanh, chấp nhận số phận đi."

"Đây chính là giai cấp."

"Cả đời này cậu cũng chỉ có thể ngước nhìn chúng tôi thôi."

"Cái đồ phế..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mang thai xà chủng, tôi điên cuồng bỏ trốn

Chương 15
Sau khi bị cha nuôi đem tặng cho người nắm quyền xà tộc với thủ đoạn tàn nhẫn. Mỗi ngày tôi đều ra sức hầu hạ, chưa từng được nghỉ một ngày nào. Vào ngày phát hiện mình mang thai, trước mắt tôi lướt qua hàng đạn mạc: [Cậu tiêu đời rồi, xà tộc kiêng kỵ nhất là hậu duệ không thuần chủng.] [Nếu để nam chính biết cậu tự ý mang thai con của hắn, cả người lẫn con đều sẽ bị hắn biến thành rắn khổng lồ nuốt chửng đấy!] Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đang cúi đầu làm việc, thấp thỏm dò hỏi: "Người và rắn kết hợp thì sinh ra là người hay là rắn vậy?" Ánh mắt sắc lẹm của anh quét sang: "Là phôi thai ngâm trong formalin."
442
10 Mèo của anh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm