Tối hôm đó, tôi xách hành lý ít ỏi của mình dọn vào ở.
Tạm thời tôi ở tầng một. Phó Tầm Chi ở tầng hai.
Tôi chỉ mong trốn tránh hắn suốt ba tháng này, lấy năm mươi triệu rồi cao chạy xa bay.
Nhìn quanh căn phòng tạm trú, tôi phải thốt lên yêu luôn. Phòng khách này rộng thật, mở cửa sổ ra còn thấy cả bể bơi nữa chứ.
Đồ tư bản đáng gh/ét!
Người giúp việc sắp xếp ổn thỏa cho tôi xong liền rời đi. Lập tức, tôi cởi phăng chiếc váy vướng víu cùng chiếc áo ng/ực...
Đàn bà các chị đúng là gh/ê g/ớm, trời nóng thế này mà mặc đồ này, tôi cảm giác ng/ực mình sắp nổi rôm cả lên.
May sao trong phòng còn có nhà tắm, thế là tôi trần như nhộng lao vào ngâm mình thỏa thích trong bồn tắm khổng lồ. Thậm chí còn ném cả viên sủi tắm thơm lừng mà người giúp việc chuẩn bị sẵn vào bồn.
Chỉ vài giây sau, nước trong bồn đã sủi bọt "xèo xèo" rồi chuyển sang màu hồng ngọt ngào.
Nhà giàu đúng là biết hưởng thụ.
Sau khi tắm rửa, tôi nằm dài trên giường trao đổi vài câu với Long Thao về tình hình bên này.
Vừa lúc đó, đồng hồ điểm mười hai giờ khuya.
Mấy ngày qua để đóng vai phụ nữ vào đây, tôi đã hao tổn quá nhiều tinh lực. Giờ chỉ muốn ngủ một giấc thật say, ngày mai sẽ tính tiếp kế hoạch tương lai.
Thế nhưng, khi đang ngủ say thì tôi bỗng bị tiếng động lạ đ/á/nh thức.
Sau mười hai giờ đêm, toàn bộ người giúp việc đều rời khỏi biệt thự họ Phó.
An ninh nơi đây cực kỳ nghiêm ngặt, người ngoài khó lòng đột nhập.
Nhưng nghe tiếng động lạ cứ văng vẳng bên ngoài, tôi cắn răng quyết định ra xem thử.
Tôi cầm điện thoại làm đèn, tay nắm ch/ặt "vũ khí" tự chế từ mấy cái móc quần áo buộc ch/ặt.
Bóng tối bủa vây khiến tôi nuốt nước bọt ực một cái.
Đi chưa được mấy bước, chân tôi đ/á phải thứ gì đó.
Ánh đèn điện thoại chiếu vào vật thể - hình như là một người đang nằm sấp? Trời đất ơi, không lẽ mới đến đã gặp án mạng?
Như để chứng minh cho lời tôi, một hơi thở gấp gáp vang lên "phì phò".
Tôi lùi hai bước định quay đầu bỏ chạy, thì một lực cực mạnh ào tới đ/è bẹp người tôi.
Ch*t ti/ệt! Tôi cảm giác n/ội tạ/ng như bị đảo lộn hết cả.
Kẻ đ/è trên lưng tôi tựa mãnh thú, phả hơi nóng hổi vào cổ rồi cọ cọ mặt vào đó.
Tôi vung ngay "vũ khí" móc áo đ/ập mạnh vào người hắn.
"Ui——"
Hắn rên đ/au, chưa kịp để tôi đắc ý. Một tay hắn siết ch/ặt khiến tôi đ/au điếng, chiếc móc áo rơi bịch xuống đất. Rồi hắn bắt đầu dùng tay x/é rá/ch quần áo tôi.
Ch*t ti/ệt! Sức lực hoàn toàn bị áp đảo.
Bị khóa ch/ặt dưới thân, tôi bắt đầu hoảng lo/ạn: "Mày là thằng chó nào vậy?"
"Đây là biệt thự nhà họ Phó - gia tộc giàu nhất thủ đô! Tao là vợ sắp cưới của Phó Tầm Chi, tương lai sẽ là phu nhân gia chủ!"
"Mày dám đụng vào người của Phó Tầm Chi, mày muốn ch*t à?"
Cuối cùng hắn cũng ngừng lại.
Kẻ kia như bị đóng băng vài giây. Nhân lúc đó, tôi dùng ánh đèn yếu ớt soi rõ mặt hắn.
Đó là một gương mặt điêu khắc tinh xảo đến mức hoàn mỹ, đẹp đến rợn người.
Hàng mi dài rủ xuống, khi khẽ liếc nhìn khiến người ta không tự chủ được. Chỉ có điều đôi mắt ấy quá ngây thơ, khiến cho vẻ yêu nghiệt trên gương mặt pha lẫn sự thuần khiết lạ kỳ. Khiến lòng người rung động.
"Vợ... vợ ơi..."
Cái quái gì thế? Thằng này vừa gọi tôi là vợ? Vợ cái con khỉ! Ai là vợ mày!
Khoan đã, trong biệt thự họ Phó mà có ngoại hình thế này lại nói năng ngô nghê - chỉ có thể là một người.
Tôi thử gọi: "Phó Tầm Chi?"
Đôi mắt hắn bừng sáng: "Vợ ơi!"
Toi rồi! Đêm đầu tiên đã gặp phải hắn. Hơn nữa trông hắn như bị cho uống th/uốc, mặt đỏ bừng, phần dưới cứ cọ cọ…
Hay là đ/á/nh cho hắn ngất đi?! Nhưng nếu thằng ngốc này tỉnh dậy mà h/ận tôi thì sao? Lúc đó sẽ chẳng vớ được đồng nào.
Chà, mình đúng là ngốc quá! Đây chẳng phải là cơ hội tuyệt vời sao? Tới đây vốn là để làm vợ hắn. Cứ dụ dỗ cho hắn vui vẻ, năm mươi triệu chẳng phải dễ như trở bàn tay?
Nghĩ vậy, tôi nở nụ cười đầy mê hoặc, dùng ngón tay khẽ vuốt môi hắn: "Tầm Chi, em muốn làm chuyện vui hơn nữa không?"