Kỳ nghỉ hè chưa qua được một nửa, cả tôi và Hoắc Cảnh đều thống nhất quyết định chuyển ra chung cư ở.
Hoắc Cảnh là vì công ty của hắn có việc cần giải quyết.
Còn tôi thì ở đâu cũng được, chẳng khác gì nhau, chi bằng cứ ở gần Hoắc Cảnh một chút để tiện cho việc cải thiện độ hảo cảm.
Khoảng thời gian này ở nhà, nhờ nỗ lực không ngừng nghỉ của tôi, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Hoắc Cảnh đã tiến triển đến mức có thể cùng nhau xem phim rồi.
Tuy sau đó có phàn nàn rằng đã nhiều năm rồi chưa xem bộ phim nào dở tệ đến thế, nhưng tôi vẫn thấy vui.
So với kiếp trước, ngay cả việc ngồi chung một bàn ăn cũng thấy khó khăn, thì đây quả thực là một bước nhảy vọt về chất.
Tôi vui vẻ ngân nga giai điệu nhạc phim suốt mấy ngày liền.
Mẹ thấy thế, khó hiểu hỏi tôi: "Con trai, con đang tập ngâm thơ à?"
Thật là tổn thương sâu sắc.
Sáng sớm, tôi kéo 2 chiếc vali, xách theo một chiếc túi hành lý, trân trối đứng nhìn Hoắc Cảnh.
Hắn lộ vẻ kinh ngạc, khó hiểu nhìn tôi: "Em định đi tị nạn ở đâu à?"
Tôi nghẹn lời nhìn chiếc túi đeo xẹp lép của hắn: "Anh nói chuyện khó nghe thật đấy."
"Em chỉ là một cậu bé luyến tiếc nhà cửa thôi mà."
Hoắc Cảnh nhìn tôi với vẻ cười như không cười: "Luyến tiếc nhà cửa? Cậu bé?"
Hắn vươn tay lục lọi túi hành lý của tôi, để lộ ra những chai lọ bên trong: "Bên ngoài không m/ua được dầu gội với sữa tắm à?"
Đúng là không nói chuyện được với mấy thiếu gia thật như các người, không biết là tự m/ua mấy thứ này tốn kém lắm sao?
Đối với kiểu sinh viên chỉ biết tiêu tiền mà không biết ki/ếm tiền như tôi, thì tiết kiệm chính là một cách ki/ếm tiền.
Đặc biệt là với người ốm yếu nhiều b/ệnh như tôi, tích góp tiền bạc vẫn là điều vô cùng cần thiết.
Tôi gạt bàn tay hắn đang lục lọi túi của mình ra: "Em cứ thích loại mẹ m/ua cho em đấy, không được à?"
Tôi kiễng chân, ghé sát lại gần: "Anh ngửi thử xem, mùi chanh này là mùi em thích nhất đấy."
Hoắc Cảnh dường như bị hành động của tôi làm cho h/oảng s/ợ, lập tức lùi lại một bước: "Tùy em."
Tôi trợn tròn mắt, hành động nhỏ xíu này lại gây ra tổn thương to lớn!
"Trên tóc em có thứ gì bẩn à?"
Hoắc Cảnh không thèm đếm xỉa đến tôi, quay đầu đi xuống lầu.
Thật là khó hiểu hết sức!
Ăn sáng ở nhà xong, tôi mặt dày mày dạn ngồi vào ghế phụ xe của Hoắc Cảnh.
"Hoắc Kỳ An, ai cho phép em ăn uống trên xe của anh?"
Tôi nhét hết chiếc bánh bao trong tay vào miệng, rồi xòe bàn tay ra, ra hiệu rằng trong tay không còn gì cả.
Kết quả Hoắc Cảnh lại nhíu mày, mất kiên nhẫn xoay vô lăng: "Anh thúc giục em à? Chỉ biết ăn thôi, vết bỏng trong miệng khỏi hẳn rồi sao?"
Mấy hôm trước tôi ăn uống vội vàng, bị nước canh nóng làm cho bỏng miệng.
Tôi ngoan ngoãn thè lưỡi ra một chút.
"Nói em có vài câu mà đã bắt đầu giả làm chó là có ý gì?"
Tôi lặng lẽ thu lưỡi lại: "Em chỉ là đang biểu diễn khả năng hồi phục siêu cấp của mình thôi, hơn nữa anh nói chuyện thật sự rất khó nghe."
"Lại chê khó nghe rồi à?" Hoắc Cảnh cười lạnh một tiếng, "Khả năng hồi phục mạnh thế này, khuyên em nên đi diễn xiếc đi."
"Biểu diễn nuốt quả cầu lửa cũng ki/ếm được nhiều tiền đấy, đỡ phải để em đến tiền m/ua dầu gội cũng không có."
Nói chuyện thật đ/ộc địa.
Có chút nhớ Hoắc Cảnh trầm mặc như một kẻ c/âm của kiếp trước rồi.