Lặp đi lặp lại

Chương 4

20/07/2025 00:13

Anh ta thấy tôi muốn lùi lại thì nắm ch/ặt lấy mắt cá chân tôi, ánh mắt lạnh lùng:

"Muốn trốn à?"

Không phải là tôi muốn trốn đâu.

Tôi đờ đẫn nhìn vết bầm tím ở khóe miệng anh, không suy nghĩ nhiều mà cúi người hôn lên đó.

Ấm áp, không phải là mơ.

Cơ thể Doãn Từ đột nhiên căng cứng, rồi từ từ thả lỏng.

"Giả vờ cái gì. Chẳng phải cái này là do em đ/á/nh sao?"

Tôi đ/á/nh?

Ký ức ùa về chín năm trước, khi tôi đề nghị chia tay.

Gia đình tôi không công nhận mối qu/an h/ệ của tôi và Doãn Từ, ép tôi đi xem mắt với con của một gia đình giàu có môn đăng hộ đối tại nhà hàng âm nhạc cao cấp trên tầng thượng.

Nhưng Doãn Từ đã chạy ra làm rối tung mọi thứ.

Để duy trì mối qu/an h/ệ hoà bình giữa hai gia đình, và cũng vì một lời giải thích cho gia đình đối phương, tôi đã đ/ấm Doãn Từ một cái.

"Trần Đại, bây giờ em có c/ầu x/in anh cũng vô ích, sớm từ bỏ ý định đó đi."

Doãn Từ mặt mũi âm u, “Em là người chọc tức anh trước, em cũng là người nói yêu anh trước, cả đời này em chỉ có thể thuộc về anh mà thôi!"

Tôi bỗng cười phá lên.

Anh sững sờ, sắc mặt càng thêm đen sạm, "Buồn cười lắm sao?"

Trước đây tôi đã làm gì nhỉ?

Tôi ôm đầu anh nói xin lỗi, hứa rằng chỉ yêu anh. Chính vì chút cảm giác tội lỗi đó mà tôi đã ngầm chịu đựng những hành vi quá khích của anh từ lần này đến lần khác.

Kẻ kiểm soát bệ/nh hoạn hoá ra lại chính là do tay tôi nuôi dưỡng.

Rồi sau đó, lại là chính tôi tự tay vứt bỏ.

Tôi cười đến nỗi chảy nước mắt, tôi đưa tay lên lau đi, lại dùng ánh mắt tỉ mỉ vẽ lại khuôn mặt anh.

Từng tí một di chuyển xuống dưới, dừng lại ở yết hầu đang lăn của anh.

Trong khoảnh khắc anh mất tập trung, tôi nhấc chân lên, giẫm mạnh lên vai anh.

Khi chân tôi di chuyển, sợi dây chuyền mảnh ở mắt cá chân kêu leng keng, dưới ánh đèn ngủ vàng ấm lấp lánh ánh vàng.

Tôi khẽ nhếch môi cười trong ánh sáng lấp lánh trôi nổi:

"Lề mề thế, còn làm không nữa?"

Mu bàn chân bị anh ấn xuống, tôi bình tĩnh dùng chân kia đạp lên vùng háng anh.

"Không phải chứ, tại sao anh lại không có phản ứng gì? Nếu anh thật sự có bản lĩnh, thì cố gắng làm tôi đến mức không xuống giường nổi, làm đến mức không đi đâu được, đừng có làm mấy trò hão huyền này."

Lúc này cả hai chân tôi đều bị nắm ch/ặt, người tôi bị hất ngã lên giường, cơ thể Doãn Từ như núi từ từ đ/è xuống

Ánh mắt anh âm u như dòng suối ngầm cuồn cuộn.

"Trần Đại, em có biết mình đang nói gì không?"

Tôi thẳng thắn đối mặt với ánh mắt anh, nụ cười càng rạng rỡ hơn.

"Em nói là, nếu em vẫn còn sức thì em sẽ bò lên giường của người đàn ông khác.”

"Gọi anh ta là chồng, nằm trong lòng anh ta hút th/uốc sau khi làm tình, nghe anh ta nhả khói cảm ơn anh.”

"Cảm ơn sự thành toàn của anh, đã nhường em cho... Ừm!"

Cơn gi/ận dữ của Doãn Từ ầm ầm như vỡ đê, trong chớp mắt nuốt chửng tôi.

Tôi như con thuyền nhỏ bất lực chao đảo trong sóng gió, cuối cùng trôi dạt vào hòn đảo cô đơn mang tên Doãn Từ.

Tôi hoàn toàn kiệt sức, hai tay tuột khỏi người anh, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua chỗ sần cứng nổi lên đó.

Vết thương do d/ao đ/âm xuyên, rất gần trái tim.

Doãn Từ mười tám tuổi đã chắn nó cho tôi.

Anh luôn nghĩ vết s/ẹo này rất gh/ê r/ợn và đ/áng s/ợ, không muốn cho tôi thấy.

Vậy nên lâu dần tôi gần như quên mất, anh đã suýt mất mạng vì tôi.

… Nhưng cha mẹ anh thực sự đã mất mạng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Chương 10: Em sợ tôi?
Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
67