Kim Chủ Beta Của Alpha Cấp S

Chương 8

11/05/2026 21:05

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, tôi đã giữ vững vị trí top 1 suốt 6 tháng liền, thế nên đường hoàng được Quân bộ nhận vào thực tập tại Trung tâm Chế tạo Cơ giáp.

Sáu tháng qua, cứ mỗi lần có điểm thi là Từ Nguyên lại khóc lóc ỉ ôi, lần nào cũng điệp khúc: "Cậu cứ chờ đấy, sớm muộn gì tôi cũng vượt qua cậu cho xem."

Câu trả lời của tôi luôn là: "Được được được, hy vọng lần sau cậu giành được hạng nhất nhé."

Thế là cậu ta lại gào khóc to hơn.

Hành động của cậu ta khiến tôi đ/âm ra nghi ngờ, rốt cuộc cậu ta thích Triệu Trạch hay thích tôi đây?

Sao dạo này cứ có chuyện gì là cậu ta lại lôi tôi ra so đo hơn thua thế nhỉ?

Dạo gần đây Triệu Trạch cũng mặt dày mò đến tìm tôi.

Bởi vì Triệu Trạch đã c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với gia đình anh ta rồi, cái xưởng th/uốc đó cũng đã chính thức chuyển sang tên tôi.

Triệu Trạch cảm thấy không còn n/ợ nần gì tôi nữa, nên cứ bám lấy Từ Nguyên, lượn lờ trước mặt tôi suốt.

Và lần nào Từ Nguyên cũng hếch cằm lên, híp cặp mắt to tròn đáng yêu lại nhìn tôi chằm chằm, hệt như một chú gà trống vừa giành chiến thắng.

Biết tin tôi đỗ thủ khoa toàn khoa được vào Quân bộ thực tập, Triệu Trạch hẹn gặp riêng tôi.

Tôi chụp màn hình tin nhắn rồi gửi cho Từ Nguyên: "Có quản được chồng sắp cưới của cậu không vậy?"

Chương 7:

Nghe bạn học kể lại, Từ Nguyên sau khi tan học đọc được tin nhắn, liền gào thét một tiếng rồi lao ra ngoài.

Chắc chắn là cậu ta đã nhìn thấy bức ảnh tôi gửi, rồi chạy đi tính sổ với Triệu Trạch.

Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi, hì hì.

Sau giờ học, tôi tạt qua Quân bộ tìm chú Phó viện trưởng Viện nghiên c/ứu Y tế chơi.

Ngay lần đầu gặp mặt chú ấy đã quý tôi lắm rồi.

Hai chú cháu đàm đạo rất nhiều về kiến thức dược lý, lúc ra về, chú ấy còn tặng tôi một quả sầu riêng.

Tôi hí hửng ôm khư khư quả sầu riêng về nhà.

Tôi đặt quả sầu riêng lên bàn, chắp tay lạy bên trái lạy bên phải, "Hy vọng từ nay ngày nào cũng được ăn sầu riêng."

"Mong ước của cậu cũng dễ thực hiện thôi." Triệu Đoạt tựa người vào sô pha, nhìn tôi lăng xăng đi tới đi lui. "Sau này tôi m/ua cho cậu, đảm bảo ngày nào cậu cũng được ăn thỏa thích."

Tôi lườm anh ta một cái.

"Sao không nói sớm đi? Trước kia sao không m/ua cho tôi?"

Triệu Đoạt bật cười khẽ, tiến tới cạnh bàn, dồn tôi vào giữa hai cánh tay: "Tất nhiên là để dùng mấy cây sầu riêng của Quân bộ để dụ dỗ cậu, làm động lực cho cậu đứng nhất chứ sao. Cơ mà giờ cậu đã vào Quân bộ rồi, chẳng cần mồi nhử nữa, từ giờ ngày nào tôi cũng m/ua cho cậu."

Anh ta nói tiếp: "Ước nguyện của cậu thành hiện thực rồi, tiếc là ước nguyện của tôi lại chẳng dễ thành như thế."

"Anh có ước nguyện gì?"

Anh ta lôi ra một chiếc hộp nhỏ xíu đặt trước mặt tôi: "Tôi muốn kết hôn với cậu."

Tôi cầm chiếc hộp lên, mở ra, lấy một chiếc nhẫn lồng vào ngón tay Triệu Đoạt, rồi lấy chiếc còn lại đeo vào tay mình.

"Kết hôn thì kết hôn."

Triệu Đoạt sửng sốt: "Cậu đồng ý rồi?"

Tôi còn kinh ngạc hơn: "Chẳng phải đây là điều kiện anh đưa ra để đổi lấy xưởng th/uốc sao? Anh quên rồi à?"

"Chưa quên."

"Vậy thì kết hôn thôi, anh còn lề mề cái gì nữa?" Tôi có phần khó hiểu.

"Vậy là cậu đồng ý kết hôn chỉ vì lời hứa năm xưa thôi sao?"

Tôi chớp mắt ngơ ngác: "Chứ sao nữa?"

Triệu Đoạt không đáp lại, nhưng tôi nhận ra, anh ta có vẻ như đang có chút buồn bã.

Còn vì sao anh ta buồn thì tôi chịu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba Năm Bên Anh, Đổi Lấy Một Ngôi Mộ Đẹp

7
Tôi nhặt được một alpha mất trí nhớ bên cầu. Anh dính người, thích làm nũng, ngoan ngoãn hơn cả omega. Nhưng bây giờ, anh đã khôi phục ký ức. Anh dẫn người đến đập phá căn nhà của chúng tôi, rồi ném tôi ra ngoài đường. “Ghê tởm thật, mẹ kiếp, vậy mà tôi lại sống trong cái bãi rác này suốt ba năm.” Sau đó, anh ném tiền vào mặt tôi. “Cút khỏi thành phố này, đừng để ông đây nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.” Thuộc hạ của Cố Đình ấn mặt tôi xuống đất, rạch ngón tay tôi rồi bắt tôi ấn dấu vân tay lên bản thỏa thuận. Tôi cụp mắt xuống, không nói gì. Sau khi nhặt được Cố Đình, tôi từng báo cảnh sát, cũng từng đăng thông báo tìm người thân, nhưng thế nào cũng không đuổi anh đi được. Ký xong thỏa thuận, tôi định rời đi, nhưng Cố Đình lại đột nhiên gọi tôi lại. “Tìm thời gian đi Hủy dấu đánh dấu vĩnh viễn đi.” Tôi lắc đầu. Hủy dấu đánh dấu đau lắm. Cố Đình, thật ra anh không biết, ngày nhặt được anh, tôi vốn định nhảy xuống từ bên cầu. “Bẩn chết đi được, đây mẹ nó là nơi cho người ở sao?” Cố Đình bóp mũi, trên mặt đầy vẻ ghét bỏ, chỉ huy người dưới tay dọn sạch căn phòng này. Tôi chắn trước mặt Cố Đình. “Anh không có tư cách động vào đồ của tôi.” Tôi đỏ hốc mắt, bướng bỉnh ngẩng đầu lên. “Cút ra.” Cố Đình thậm chí còn chê bẩn, không muốn tự mình động tay, chỉ phất tay để vệ sĩ phía sau đẩy tôi ngã xuống đất. “Tôi cảnh cáo cậu, Tạ Cẩn, căn phòng này dù chỉ là một sợi tóc cũng không được để lại.” “Ai biết loại người thấp kém như các cậu, ngày nào đó có cầm đồ đến tống tiền uy hiếp tôi hay không.” “Dù sao tiền một bữa cơm của tôi, cả đời này cậu cũng không kiếm được.” Tôi lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: “Tôi sẽ không tìm anh đòi tiền đâu.” “Ha.” Cố Đình cười lạnh một tiếng. “Cậu nhặt tôi về, chẳng phải vì nhìn trúng thân phận thiếu gia nhà họ Cố của tôi sao?” “Cậu có thể tốt bụng như vậy à? Ngày tháng của chính mình còn không sống nổi, vậy mà còn cứu người?”
0
2 Lời Chưa Tỏ Chương 13
10 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ba Năm Nuôi Con Một Mình, Cha Alpha Đến Cửa Đòi Người

8
Tôi là một ông bố omega đơn thân. Hôm nay, tôi và con gái bị người cha alpha mà con bé chưa từng gặp mặt bắt cóc. Lúc này, trong phòng khách lộng lẫy xa hoa, tôi ngồi trên sofa, đối diện là một người đàn ông tuấn tú phong độ. Người đàn ông mang vẻ mặt lạnh nhạt, dùng giọng điệu giải quyết việc công mà nói: “Cậu Lục, tôi mời cậu đến đây là muốn bàn bạc chuyện quyền nuôi dưỡng đứa con của chúng ta… đứa bé kia.” Con gái tôi bây giờ đang ngủ trong phòng ngủ. Vừa nghĩ đến chuyện tên này đã “mời” tôi đến đây bằng cách nào, tôi đã tức đến không chịu nổi. “Không có gì để nói cả, đứa bé là của một mình tôi, cha nó đã chết rồi.” Alpha nhíu mày: “Tôi chưa chết.” Tôi hít sâu một hơi, cố gắng nói năng tử tế: “Vị tiên sinh này, đứa bé là do một mình tôi mang thai, một mình tôi sinh ra, cũng là một mình tôi nuôi đến tận bây giờ.” “Ồ, bây giờ anh nói muốn bàn chuyện quyền nuôi dưỡng, dựa vào đâu chứ?” “Anh đang nằm mơ giữa ban ngày đấy à?”
ABO
Boys Love
0