ĐẮC LINH QUY

Chap 10

14/04/2026 16:02

A Mộc đi tìm ta, thấy ta đang nhìn trân trân vào Tống Lâm Lan trong phòng. Hắn lặng lẽ đưa tay che mắt ta lại, xoay người ta đi: “Đừng nhìn nữa. Hắn ta không đáng.”

“Hãy nhìn về phía trước đi, có người xứng đáng hơn đang chờ đợi nàng.”

Ta im lặng. Dù không thể chạm vào A Mộc, ta vẫn cố gắng tìm ki/ếm chút hơi ấm từ phía hắn. A Mộc đưa ta rời khỏi thư phòng. Hắn tuy là q/uỷ, nhưng khi ở bên cạnh hắn, lòng ta luôn có một cảm giác an tâm đến lạ kỳ.

Trên khung cửa sổ thư phòng không in bóng hình của chúng ta. Nhưng chúng ta đều biết rõ rằng, đối phương vẫn luôn hiện hữu ở đó.

13.

Đúng như tâm nguyện của Công chúa, ả cáo b/ệnh để trì hoãn chuyến viếng thăm của huynh trưởng ta.

Trong suốt một tháng này, thông qua Xuân Noãn, Công chúa đã dần nắm rõ mọi chuyện về ta. Càng nghe, thần sắc ả càng lộ vẻ kh/inh miệt: “Đúng là phế vật, ngay cả thân thể của mình cũng không chăm sóc nổi! Hại ta ăn không ngon, ngủ không yên!”

Ta thầm đảo mắt trắng. Ả cũng chẳng thèm nghĩ lại, nếu thân thể khỏe mạnh dương khí sung túc, làm sao có thể để một con q/uỷ như ả nhập x/ác? Đã tr/ộm thân phận của người khác để sống ở dương gian lâu như vậy, không biết ơn thì thôi, lại còn ở đó mà soi mói.

Ban ngày, lợi dụng lúc Tống Lâm Lan không có nhà, ta và A Mộc lẻn vào thư phòng của hắn để tìm cách hồi h/ồn. Vốn định nhờ Xuân Noãn tìm giúp một vị Đạo sĩ, nhưng nghĩ lại con bé chỉ là một tỳ nữ, khó lòng qua mắt được tai mắt của Công chúa, đành phải thôi.

Trước đây ta chưa từng bước chân vào thư phòng của Tống Lâm Lan, đối diện với bốn bức tường đầy sách, ta hoàn toàn không biết phải bắt đầu từ đâu. Phải tìm ở chỗ nào đây? Loại sách chí quái sao? Nếu không phải chính mình trải qua, ta tuyệt đối không thể tưởng tượng được trên đời lại có chuyện ly kỳ đến nhường này.

Ngược lại, A Mộc dường như rất quen thuộc với nơi này, hắn tự tại lật giở những cuốn sách trên giá, như thể nắm rõ vị trí của từng cuốn một.

“Cách thức giúp nàng liên lạc với tỳ nữ lần trước chính là tìm thấy ở đây.” Hắn nhếch môi, để lộ một nụ cười nhạt.

Ánh nắng từ ngoài cửa sổ hắt vào, tắm táp lên người hắn, ngay cả những sợi tơ mỏng manh nơi vành tai cũng hiện rõ mồn một. Nhìn nụ cười của hắn dưới ánh Mặt Trời, ta nhất thời có chút ngẩn ngơ. Trong khoảnh khắc ấy, chúng ta cứ như là hai người sống thực sự.

Thấy ta nhìn trân trân vào mình, hắn ngẩng đầu hỏi đầy vẻ kỳ quặc: “Có chuyện gì sao?”

Ta gi/ật mình tỉnh lại, lòng bỗng rối bời, vội vàng dời mắt đi chỗ khác, giả vờ lật dở sách vở để tìm cách câu h/ồn.

A Mộc không mấy sốt sắng, hắn chỉ lười biếng lật sách, chẳng mảy may hy vọng, như thể hắn sớm đã biết trong những cuốn sách này chẳng tìm được gì cả.

Ta không kìm được lại lén quan sát góc nghiêng gần như trong suốt của hắn dưới nắng. Đột nhiên ta nhận ra, hắn làm q/uỷ lâu hơn ta rất nhiều. Sao ta lại quên mất rằng, ngay từ ngày ta và Tống Lâm Lan thành thân, hắn đã xuất hiện ở đây rồi? Những cuốn sách này, chắc chắn hắn đã lật qua vô số lần. Hắn vẫn luôn ở đây không rời đi, nghĩa là vẫn chưa tìm được cách.

Chỉ là, ta chợt nhận ra mình chưa bao giờ biết vì sao hắn lại ở đây. Khẽ mím môi, ta không nhịn được mà hỏi: “Ta không rời đi được là vì Công chúa, vậy còn ngươi thì sao?”

“Ngươi cũng bị kẻ khác chiếm mất thân x/ác giống như ta à?”

Hắn sững người, buông cuốn sách xuống, rồi lại nhìn ta bằng ánh mắt đầy vẻ bất lực: “Tô tiểu thư, đã qua lâu như vậy, nàng mới nhớ ra để hỏi ta chuyện này sao?”

Ta có chút ngượng ngùng gãi gãi mũi: “Dù sao thì trước đây một lòng chỉ nghĩ đến Công chúa, vẫn chưa kịp dành tâm trí để quan tâm đến ngươi.”

A Mộc lướt về phía ta, dừng lại ngay trước mặt.

“Thực ra, ta mới chính là phu quân của nàng.” Hắn đột ngột cất lời.

Lời này như sét đ.á.n.h giữa trời quang. Ta c.h.ế.t lặng: “... Cái gì?”

Hắn thở dài: “Ta cũng giống như nàng, ta mới thực sự là Tống Lâm Lan. Kẻ đang ở trong thân x/ác Tống Lâm Lan hiện giờ là một kẻ khác.”

Ta kinh hãi tột độ, phải mất một lúc lâu mới tiêu hóa nổi chuyện này: “Nhưng diện mạo của ngươi hoàn toàn khác với Tống Lâm Lan, sao ngươi có thể là hắn được?”

“... Không giống sao?” Hắn cười khổ một tiếng, đứng dưới nắng để ta nhìn cho kỹ.

Ánh dương vàng ấm phủ lên người hắn, ta nheo mắt quan sát. Đôi mắt mở rộng thêm chút, sống mũi cao thêm chút, ngũ quan thu gọn lại một chút... Ta kinh ngạc trợn tròn mắt, A Mộc trước mặt quả thực có cùng một khuôn mặt với Tống Lâm Lan!

Dù giống nhau, nhưng nhìn thoáng qua lại hoàn toàn như hai người khác biệt. Gương mặt của Tống Lâm Lan rõ ràng sắc nét, mắt ra mắt, mũi ra mũi. Còn trên người A Mộc khí q/uỷ âm u, đường nét ngũ quan không rõ ràng, cứ như lẫn lộn vào nhau, nếu không nhìn kỹ thì khó mà thấy rõ diện mạo thực sự.

Nếu ví như một bức tranh, khuôn mặt của Tống Lâm Lan là nguyên bản của một bức sơn thủy. Còn A Mộc lại giống như bức tranh bị thấm nước khiến mực nhòe nhoẹt, tuy vẫn loáng thoáng thấy có núi có sông, nhưng lại mơ hồ không rõ. Gương mặt hắn giống như một luồng sương m/ù hỗn độn.

“Sau khi c.h.ế.t, gương đồng không soi được mặt ta.” A Mộc nhếch môi gượng cười, “Đã một thời gian dài, ta cũng không biết mình đã biến thành hình dạng gì.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
2 Đắm Hải Chương 16
5 Lễ Vụ Chương 11
7 Tư Nam Chương 9
8 Hàng xóm độc ác Chương 11
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 530: Tích Sức Chờ Thời

Mới cập nhật

Xem thêm

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Ỷ vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát tai cậu ấy nói những lời tục tĩu đầy trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận chạy trên màn hình: 【Ôi mẹ ơi đại ca, đến cả vòng cổ cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi Thái Tử Gia như chó mà huấn luyện đấy à?】 【Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của bé thụ. Thái Tử Gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần bé thụ hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.】 【May mà ngày mai nhân vật thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa cậu ấy và anh công Thái Tử Gia sắp nhanh chóng nóng lên! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại nhân vật thụ chính, anh công tức giận đến mức ném hắn xuống vùng biển quốc tế cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!】 Tôi sợ chết khiếp. Tôi cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Xích chó tớ cũng tháo cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0
U Minh Chương 27
Tôi vẫn yêu em Chương 16.
Buôn khí vận Chương 11