"Tôi biết ngay là sẽ không đơn giản như vậy mà."
Giản Kiều Tri bước lên một bước, chắn tôi ở phía sau lưng cô ấy.
"Thả A Ngôn ra."
"Từ đầu, anh không chỉ muốn tìm người đó thôi đâu, anh còn muốn tìm một cái cớ đường hoàng để giam lỏng tôi và A Ngôn."
Giản Kiều Tri gằn từng chữ một, vô cùng rõ ràng rành mạch:
"Anh chưa bao giờ thích tôi, anh chỉ là không cam tâm vì không có được thôi. Làm khó tôi và A Ngôn, lẽ nào anh nghĩ làm vậy là sẽ có được thứ anh muốn sao?"
Úc Văn Chu không thèm nhìn cô, hắn cứ như chẳng nghe lọt tai nửa chữ nào, chỉ chằm chằm nhìn vào cục bông màu cam đang núp sau chân cô.
"Úc Tiểu Quất, qua đây."
Tôi khẽ run lên.
Ai cũng biết mà, cứ bị gọi cả họ lẫn tên thì chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp.
Huống hồ nửa tiếng trước, tôi vừa mới chôm chìa khóa của Úc Văn Chu để thả Giản Kiều Tri ra.
Nhưng tôi vẫn lựa chọn cất bước đi về phía hắn.
Giản Kiều Tri đã cản tôi lại.
"Tiểu Quất là con mèo do tôi nhặt được. Lúc đó tôi nhìn lầm người nên mới giao nó cho anh chăm sóc, bây giờ, tôi muốn đưa nó đi cùng."
"Loại người như anh, không xứng đáng nhận được bất kỳ tình yêu thương nào."
Nghe những lời này từ chính miệng người mình thích thốt ra, tôi nghĩ Úc Văn Chu hẳn là buồn lắm.
Suy cho cùng, tôi từng tận mắt nhìn thấy dáng vẻ Úc Văn Chu khi thích Giản Kiều Tri là như thế nào.
Tôi muốn vùng ra khỏi cái ôm của Giản Kiều Tri để chạy ào về phía Úc Văn Chu, vô cùng, vô cùng muốn.
Cùng lúc đó, Tống Độ Ngôn ở phòng bên kia đã dùng mảnh kính vỡ giấu sẵn để cứa đ/ứt dây thừng, nhân lúc hai tên vệ sĩ chưa kịp phản ứng, hắn đã hạ gục cả hai.
Hắn sải bước tiến về phía Giản Kiều Tri, cuối cùng gần như là chạy tới, ôm chầm lấy cô ấy như thể vừa thoát khỏi cửa tử.
Cánh cửa bị tông mạnh ra, một đám đông người của nhà họ Tống và họ Giản ập vào.
Nam nữ chính lúc nào cũng có sẵn nước cờ lật ngược tình thế, Úc Văn Chu bất kể làm chuyện gì, cuối cùng cũng chỉ trở thành chất xúc tác cho tình cảm của bọn họ mà thôi.
"Úc tổng."
Tống Độ Ngôn mười ngón tay đan ch/ặt lấy tay Giản Kiều Tri.
"Những lời vừa nãy, chẳng qua chỉ để câu giờ thôi. Nhưng tôi thấy, A Kiều nói không sai."
"Một kẻ đi/ên như anh, vĩnh viễn không bao giờ có được thứ mình muốn, bởi vì anh không xứng."
Còn tôi thì đã sớm nhân lúc hỗn lo/ạn mà chạy tót về phía Úc Văn Chu.
Lúc Tống Độ Ngôn buông lời mạt sát đó, tôi đang bấu ch/ặt lấy đầu gối của Úc Văn Chu.
Gấp gáp đến mức suýt chút nữa thốt ra tiếng người.
"Meo meo meo meo meo!"
Đừng có nghe cái miệng họ nói bừa.
Mèo nhỏ yêu ngài mà! Mèo nhỏ yêu ngài lắm!
Úc Văn Chu cúi đầu nhìn tôi một cái.
Rồi hắn khom lưng, bế bổng tôi lên.
"Vậy sao?"
Dứt lời, người của nhà họ Úc từ phía sau rùng rùng tiến lên bao vây.
Hai phe giương cung bạt ki/ếm đối đầu nhau, không ai chịu động thủ trước.
"Tiễn khách."
Khóe môi Úc Văn Chu cong lên:
"Chỉ là đùa chút xíu với Giản tiểu thư và Tống tiên sinh thôi, đừng làm họ bị thương."
Giản Kiều Tri và Tống Độ Ngôn thừa biết, với thực lực hiện tại của họ thì chưa đủ để triệt để lật đổ Úc Văn Chu.
Đành phải nuốt cục tức này xuống mà rời đi.
Trước khi đi, Giản Kiều Tri còn quay đầu nhìn tôi một cái.
Có điều lúc đó, tôi đang nằm ngửa ễnh bụng trên đùi Úc Văn Chu.
Cô ấy thấy gai mắt quá, vội vàng thu hồi ánh nhìn lảng đi chỗ khác.