Tôi vừa đứng lên, còn chưa đi được một bước đã bị ôm ngang eo, ném xuống sofa.
Hai tay bị anh giữ ch/ặt, ép lên phía trên đầu, nhiệt độ nóng rực phủ xuống.
“Hay lắm, dám trêu tôi sao?”
Tôi không nhịn được bật cười, đạp anh một cái.
“Được rồi, đừng nghịch nữa. Để tôi dậy.”
“Dậy gì mà dậy? Không cho cậu dậy.”
Một giây sau, đôi môi ấm nóng áp xuống.
Hàm răng bị cạy mở, tôi buộc phải ngẩng đầu, tiếp nhận những nụ hôn dày đặc.
Hơi nóng của Hướng Thương Dã dần truyền sang cơ thể tôi, khiến không khí xung quanh cũng như bị th/iêu ch/áy.
Được rồi.
Xem ra tay tôi lại sắp tàn phế.
Ngay trước khi cảnh quay bị c/ắt, những dòng bình luận cũng xúc động:
【Đúng là chịu mở miệng có khác! Cuối cùng tôi cũng được xem một bộ có hiểu lầm là giải thích ngay tại chỗ.】
【Ngọt quá đi mất!】
Sau khi chính thức bày tỏ tình cảm, Hướng Thương Dã càng lúc càng quá đáng.
Anh chẳng khác nào một con husky lúc nào cũng trong kỳ nh.ạy cả.m. Sáng tỉnh dậy phải hôn, đ.á.n.h răng rửa mặt cũng phải ôm.
Lần nào anh cũng mặc kệ hậu quả, tự chọc bản thân bốc lửa, sau đó lại đáng thương, tủi thân c/ầu x/in tôi dập lửa.
Thể lực và sức bền của Alpha thật sự khiến người ta c/ăm phẫn. Không chỉ cổ tay tôi bị sử dụng quá mức, ngay cả sau gáy cũng sắp bị anh gặm nát.
Nếu thật sự đ.á.n.h dấu vĩnh viễn, có khi tôi sẽ bị anh giày vò đến c.h.ế.t.
Vẫn nên kéo dài được ngày nào hay ngày đó.
Tôi không bài xích chuyện đ.á.n.h dấu vĩnh viễn. Trước đó, khi Hướng Thương Dã dè dặt hỏi thử, tôi đã nói mình chỉ muốn chờ đến lúc cả hai thật sự x/ác định mối qu/an h/ệ, chứ không phải từ chối anh.
Từ buổi tiệc từ thiện đến khi chúng tôi chính thức nói rõ tình cảm, thời gian đã gần hai tháng. Trong khoảng thời gian ấy, Hướng Thương Dã chưa từng ép tôi tiến thêm bước nào. Anh nhớ lịch họp của tôi, đợi tôi về mỗi khi tăng ca, còn âm thầm giúp đội pháp vụ của Bạch thị rà soát một số điều khoản khó mà không hề nhận công. Tôi không biết mình bắt đầu quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào, chỉ biết căn nhà có anh ở đó dần trở thành nơi tôi thật sự muốn trở về.
Gần đây Hạ Ý cũng không ít lần quấy rầy. Cậu ta liên tục gửi tin nhắn, gọi điện, nhưng lần nào Hướng Thương Dã cũng tránh như tránh rắn đ/ộc, nhất quyết không gặp.
Cho đến khi thầy anh nói muốn tụ tập cùng nhau tại một hội quán chỉ cách nhà hàng Lâm Hành Vũ đặt hai con phố.
Hướng Thương Dã vùi đầu vào hõm vai tôi, do dự hỏi:
“Vợ à, bên thầy tôi thật sự khó từ chối. Hay cậu đi cùng tôi?”
Tôi tê dại xoa cổ tay đ/au nhức, lắc đầu từ chối.
“Không đi. Tối nay Lâm Hành Vũ hẹn tôi bàn giao nốt dự án trước khi sang Thụy Sĩ. Theo lời anh ấy, trợ lý pháp vụ cũng sẽ có mặt, anh tự đi đi.”
“Lại là người họ Lâm.”
Hướng Thương Dã bất mãn lẩm bẩm.
“Tại sao người này vẫn chưa từ bỏ? Cứ đào góc tường nhà tôi mãi.”
“Tôi đã nhìn anh ta không vừa mắt từ lâu rồi. Hay cậu loại anh ta khỏi dự án đi, phần vốn thiếu tôi bù vào.”
Tôi trừng anh.
“Có hợp đồng đàng hoàng, đâu dễ như anh nói.”
“Hơn nữa, chúng tôi đã nói rõ mọi chuyện. Anh ấy sắp tới Thụy Sĩ phát triển công việc mới, tối nay vừa bàn giao dự án vừa ăn bữa cơm chia tay.”
Hướng Thương Dã ôm eo tôi, lắc qua lắc lại, làm nũng như cô vợ nhỏ.
“Nhưng tôi vẫn gh/en.”
Trên đùi cọ phải cảm giác quen thuộc, tôi bực bội hất anh ra.
“Gh/en c.h.ế.t anh đi.”
Lâm Hành Vũ đặt một phòng riêng.
Khi tôi tới, trong phòng chỉ có mình anh ấy. Tôi hỏi trợ lý pháp vụ đâu, Lâm Hành Vũ chỉ nói lịch trình đột ngột thay đổi, tài liệu đã được gửi qua email, bữa tối này coi như một lời chia tay riêng.
Dự án vẫn còn vài hạng mục cần chốt, mà tôi cũng đã tới nơi, nên cuối cùng vẫn ngồi xuống. Điện thoại được tôi đặt ngay bên tay phải, màn hình hướng lên trên.
Lâm Hành Vũ đã chờ được một lúc.
Từ sau lần tôi nói chỉ xem anh là bạn, chúng tôi gần như không gặp nhau.
Hôm nay anh ấy hiếm khi ăn mặc đặc biệt chỉn chu, bớt đi vài phần ôn hòa tùy ý, thay vào đó là vẻ mạnh mẽ, sắc bén.
Có điều trong giới tài chính vốn chẳng có mấy người thật sự ôn hòa. Tất cả chỉ là sói khoác da cừu mà thôi.
Trong lúc ăn, chúng tôi trò chuyện vài câu.
“Khi nào anh bay?”
“Ngày kia.”
“Phát triển hoạt động mới ở Thụy Sĩ chắc sẽ rất vất vả. Nhưng nếu là anh thì nhất định sẽ thành công. Chúc anh thuận lợi.”
“Mượn lời tốt của cậu.”
Sau vài câu khách sáo, chủ đề lại quay về phía tôi.
“Bạch Sở, cậu yêu Hướng Thương Dã rồi sao?”
Động tác gắp thức ăn của tôi dừng lại.
“Phải.”
“Cậu thích anh ta ở điểm nào?”
“Lâm Hành Vũ.”
Tôi đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào anh ấy.
“Bất kể tôi thích anh ấy ở điểm nào, chuyện đó cũng không liên quan tới anh.”
“Xin lỗi, tôi không thích người khác dò hỏi chuyện riêng tư.”
Nhưng Lâm Hành Vũ lại khác hẳn bình thường, liên tục ép hỏi không chịu buông.
“Tôi chỉ không hiểu. Tôi kém anh ta ở điểm nào?”
“Lúc cậu khó khăn nhất, người bỏ vốn giúp cậu là tôi. Bạch thị thực hiện nhiều dự án như vậy, một phần ba trong số đó đều do tôi đứng ra kết nối.”
“Tôi làm cho cậu nhiều như thế, tại sao người cậu thích lại là anh ta?”
“Rốt cuộc tôi thua ở đâu?”
Lâm Hành Vũ liên tục truy hỏi, gương mặt tràn đầy không cam lòng. Trong mắt là sự cố chấp đi/ên cuồ/ng, thậm chí còn mang theo vẻ hung á/c.
Giống như sự ôn hòa trước kia đều chỉ là giả tạo, còn bộ dạng hùng hổ hiện tại mới là con người thật của anh ấy.