Tính chất vụ án quá mức t/àn b/ạo, Cố Nam không kịp ngơi nghỉ, lập tức áp giải lão Ngũ vào phòng thẩm vấn. Trước khi đi, anh ta không quên gọi bác sĩ đến và đưa chúng tôi trở lại phòng y tế.
Sau khi chắc chắn cơ thể Lâm San không có gì đáng ngại, chúng tôi quay trở về phòng suite. Tôi vẫn chưa thể thoát khỏi nỗi ám ảnh k/inh h/oàng về cái ch*t thảm khốc của Đường Tam.
Tứ công tử và Miêu An An đang đứng chờ trước cửa phòng. Vừa thấy chúng tôi về, họ đã sốt sắng chạy tới gặng hỏi:
“Nghe nói lão Ngũ bị bắt rồi, có thật không?”
Tôi máy móc gật đầu, một lúc sau mới thều thào kể lại cái ch*t thê thảm của Đường Tam. Cả hai người họ ch*t sững. Miêu An An càng hoảng lo/ạn òa khóc nức nở.
“Không sao đâu, lão Ngũ bị tóm rồi, chúng ta an toàn rồi!”
Tứ công tử miệng lẩm bẩm, chẳng rõ là đang an ủi Miêu An An hay đang tự trấn an chính mình. Nhưng tiếng khóc của Miêu An An tuyệt nhiên không hề nhỏ lại:
“Thế còn Đỗ Tiểu Ngữ thì sao? Vẫn chưa tìm thấy cô ta mà, cô ta mới chính là hung thủ gi*t người!”
“Im ngay! Tất cả đều do lão Ngũ làm! Không có Đỗ Tiểu Ngữ nào hết! Tôi đã bảo bao nhiêu lần rồi, đừng bao giờ nhắc đến cô ta nữa!”
Tứ công tử bỗng nhiên nổi trận lôi đình. Miêu An An gi/ật nảy mình, nước mắt bị dọa cho nuốt ngược vào trong, nấc lên từng hồi.
“Được rồi, chuyện bắt người đã có cảnh sát lo. Dù sao chúng ta cũng coi như đại nạn không ch*t, xứng đáng ăn mừng một chút. Để em bảo quản gia chuẩn bị tiệc thịnh soạn, mọi người cùng nhau thư giãn nhé.”
Lâm San từ nãy đến giờ vẫn luôn im lặng, lúc này mới lên tiếng xoa dịu tình hình bằng giọng yếu ớt.
Tôi lo lắng nhìn em. Vừa trải qua một trận k/inh h/oàng, lẽ ra em nên nghỉ ngơi mới đúng. Nhưng Lâm San chỉ khẽ lắc đầu, ghé sát tai tôi thì thầm:
“Tâm lý bọn họ bây giờ đang bất ổn lắm, nếu không tìm cách để họ giải tỏa, em sợ sẽ xảy ra chuyện.”
Cũng phải, nhìn cách Tứ công tử mất kiểm soát ban nãy là đủ hiểu tinh thần cậu ta sắp sửa chạm ngưỡng sụp đổ rồi.
Vào đến phòng, Lâm San mở tủ rư/ợu, lấy ra một chai Whisky:
“Hung thủ bị bắt rồi, chúng ta an toàn rồi mọi người!”
Vừa nghe đến hai chữ “an toàn”, bờ vai căng cứng của hai người kia đồng loạt chùng xuống. Tứ công tử chồm tới gi/ật lấy chai rư/ợu, tu ừng ực mấy ngụm lớn, vừa khóc vừa cười như một kẻ đi/ên.
Chẳng mấy chốc, quản gia đã đẩy vào một xe thức ăn bày biện vô cùng xa hoa: hải sản tươi sống, bánh ngọt Michelin tinh tế, sườn cừu sốt vang đỏ nóng hổi, cùng vô số món ăn đặc sản nổi tiếng từ khắp nơi. Mùi vị phải nói là ngon đến cực điểm. Quả không hổ danh là siêu du thuyền hạng sang, mọi dịch vụ đều được chăm chút đến mức hoàn hảo nhất.
Chúng tôi buông thả bản thân vào việc ăn uống, bật nhạc sàn chát chúa. Chẳng biết có phải do quá chén hay không mà đầu óc tôi choáng váng mờ mịt, chân tay mềm nhũn, chỉ muốn ki/ếm một chỗ đ/á/nh giấc.
Tôi bị Cố Nam t/át tỉnh. Cái t/át của anh ta mạnh đến mức gò má tôi đ/au điếng. Giọng anh ta gấp gáp đến lạc cả đi:
“Sao chỉ có mình cậu ở đây? Bạn gái cậu và hai người kia đi đâu cả rồi?”
Tôi gi/ật mình bật dậy nhưng ngay giây tiếp theo lại ngã phịch xuống sô pha. Chân tay bủn rủn hệt như cọng bún luộc, mãi một lúc lâu tôi mới lấy lại được chút sức lực.
Căn phòng lúc này ngổn ngang bát đĩa nhưng người nằm lại chỉ có mỗi mình tôi, ba người kia đã bốc hơi không thấy tăm hơi.
Sau lưng Cố Nam là mấy bảo vệ mặc đồng phục xanh. Bọn họ đang lục tung căn phòng lên để tìm ki/ếm manh mối.
“Chúng tôi tìm thấy một bộ đồ bơi nữ liền thân ướt sũng màu đen trong thùng rác gần khu vực bể bơi. Đồng thời, qua trích xuất camera, lúc đó Đường Tam đã xuống hồ bơi cùng với một kẻ mặc đồ bơi liền thân màu đen. Sau đó kẻ này đã lách qua góc khuất của camera để tẩu thoát.”
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Cố Nam cứ găm ch/ặt vào tôi không rời:
“Quản gia khai rằng bốn người các cậu đang mở tiệc ở đây. Cậu có thể nói cho tôi biết, ba người kia đi đâu rồi không?”
“Đồ bơi nữ sao?”
Đầu óc tôi mất một lúc để tải dữ liệu mới hiểu được ý của anh ta. Lúc đó Lâm San cũng có mặt ở bể bơi, lẽ nào... họ nghi ngờ em ấy là hung thủ?
Tôi trố mắt lên, không thể nào tin nổi:
“Các anh nghi ngờ Lâm San là kẻ gi*t người sao? Không thể nào! Nếu không có tôi, cô ấy thậm chí còn chẳng quen biết bạn cùng phòng của tôi. Cô ấy lấy đâu ra động cơ gi*t người chứ?”
Nhưng mặc cho tôi ra sức biện bạch, Cố Nam vẫn kiên quyết đẩy mạnh công tác tìm ki/ếm. Không lâu sau, họ phát hiện ra Miêu An An nằm gục trong phòng của Tứ công tử với cái đầu be bét m/áu.
Cô ta bị ai đó đ/ập vỡ đầu, may mắn là vẫn còn thoi thóp thở nên được khẩn cấp đưa đi cấp c/ứu. Cùng lúc đó, lực lượng an ninh cũng tìm thấy Lâm San đang b/ắt c/óc kh/ống ch/ế Tứ công tử ở cuối hành lang.