Lương Thư Nguyện đã thừa nhận chuyện tình cảm của chúng tôi, công khai xu hướng tính dục của chính mình.
Giữa đám đông đa số là thừa cơ đ/âm bị thóc chọc bị gạo, và số ít kẻ lạnh nhạt đứng xem kịch hay, em ấy là một trong số ít người hiếm hoi chọn đứng về phía tôi.
Tôi hoảng lo/ạn. Tôi sợ em ấy phải chịu tổn thương. Tôi vẫn luôn không công khai, luôn giấu kín em đi, thực sự là vì muốn bảo vệ em. Chẳng ai hiểu rõ sự đ/áng s/ợ của fan cuồ/ng hơn tôi. Từng có kẻ đi/ên rồ đến mức định b/ắt c/óc tôi về nhà để "sưu tầm".
Tôi gạt đi mọi lời can ngăn mà chạy, lẻn vào trong trường học.
Tôi thấy em rồi. Từ phía xa.
Có người đang chụp ảnh em, có người đang bàn tán về em. Nhưng thần thái em vẫn tự nhiên như không. Đội ngũ bảo vệ của trường đã được tăng cường, những kẻ kia không vào được.
Nhan Hân đi bên cạnh em, ôm lấy cánh tay em.
Ổn là tốt rồi, ổn là tốt rồi. Chỉ cần em ổn... những thứ khác đều không còn quan trọng nữa.
---
Vào lúc này, cuối cùng tôi cũng nhận ra mấu chốt của vấn đề nằm ở đâu.
Không phải sau khi Kỳ Hạ xuất hiện tôi mới mất em. Mà là khi lần đầu tiên tôi có thể cự tuyệt, nhưng lại tham gia vào cái trò chơi rẻ tiền và vô vị ấy. Khi tôi hạ thấp ranh giới của sự thân mật xuống, cũng là lúc tôi đã đ/á/nh mất em rồi.
Sự tha thứ của em khi ấy là thỏa hiệp, là uất ức, là dằn vặt... là một dây cung sớm muộn gì cũng sẽ đ/ứt đoạn.
Lương Thư Nguyện lớn lên trong gia đình đơn thân. Bố em chính là kẻ đã ngoại tình. Em đã chứng kiến nỗi đ/au, sự giày vò, uất ức, đấu tranh và cả sự thỏa hiệp của mẹ mình.
Em nói em không chấp nhận được bất kỳ hình thức phản bội nào. Em nói đã yêu một người thì chỉ được yêu duy nhất người đó mà thôi. Phải có giới hạn, phải trung trinh. Em nói nếu em phải trải qua sự phản bội, tuyệt đối sẽ không bao giờ tha thứ.
Thế nhưng, em vẫn tha thứ cho tôi. Điều đó đã trở thành một cái gai đ/âm sâu giữa hai chúng tôi.
Em chẳng nói gì cả. Chỉ là một ngày nọ, tôi thấy em khóc. Em bảo cát bay vào mắt. Tôi đã tin. Đến tận bây giờ tôi mới hiểu ra.
Tôi chính là hạt cát đó. Chui tọt vào mắt em. Em đã bao dung tôi trong đ/au đớn vô vàn. Nhưng cuối cùng, hạt cát thì vẫn phải lấy ra, nó không thể cứ ở mãi trong mắt được. Mắt sẽ đ/au, sẽ sưng đỏ, sẽ viêm nhiễm, sẽ m/ù lòa... Càng để lâu, hậu quả càng nghiêm trọng.
---
Tôi vẫn luôn dõi theo Lương Thư Nguyện. Tôi biết ngôi trường em học, những cuộc thi em tham gia, những thành tựu em đạt được... Biết rõ từng căn nhà em từng ở, em thích đi khu chợ nào, thường m/ua mấy loại trái cây nào...
Cho đến một ngày, thông tin của em biến mất hoàn toàn trên mạng. Tôi không còn cách nào để thám thính tin tức về em được nữa. Tôi biết, dự án mà em tham gia đã đạt đến mức độ bảo mật cấp quốc gia.
Thật tốt. Em đã tiến xa hơn trên con đường đam mê của mình rồi. Và em cũng ngày một tốt đẹp hơn.
Sau này, tôi bắt đầu đóng phim trở lại.
Đối mặt với những cuộc phỏng vấn, khi được hỏi về đời sống tình cảm, tôi chỉ nói duy nhất một câu:
"Tôi từng yêu một người rất tốt, rất tốt."
Người rất tốt, rất tốt ấy cũng đã từng yêu tôi. Chúng tôi đã từng yêu nhau, từng có một quãng thời gian vô cùng ngọt ngào và tươi đẹp.
Thực ra đến tận bây giờ, tôi vẫn còn yêu em đậm sâu. Và cũng chỉ yêu duy nhất mình em.
Nhưng tôi đã đ/á/nh mất em rồi. Chẳng thể nào tìm lại được nữa.