Miêu Trành

Chương 15

22/01/2024 20:33

Trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ rằng khi chúng tôi bắt đầu nói chuyện phiếm, A Bát dường như trở thành một người khác.

Cũng không rõ có phải cô nàng này đã ở trong cửa hàng này quá lâu rồi nên cảm thấy nhạt nhẽo buồn tẻ, hay là do bản tính trời sinh của phụ nữ mà tiếp sau đó, A Bát vừa nhấm hạt dưa, lại chẳng thèm coi tôi là người ngoài mà đem kể hết tất cả mấy chuyện kỳ kỳ quái quái trong thế giới của bọn họ. Tôi mải mê nghe tới nỗi nhập thần, bất tri bất giác đã đem chuyện của Dobby quẳng ra sau gáy.

……

“Tôi nghe lão m/ù nói ông ta gặp phải phiền toái lớn, sẽ sớm rời khỏi Hồ San, không bao giờ quay lại nữa?”

“Lão ta? Chuyện phiền phức lão ta gặp phải còn ít hay sao? Ba năm trước rước phải kiếp nạn lớn đến nỗi tôi còn tưởng đời này ông ta chẳng dám quay lại nữa. Ai mà ngờ được lần này ông ta vẫn còn dám quay về, quay về thì cũng thôi đi, lại còn quay một trận đục ngầu cả nước như vậy nữa.”

“Ba năm trước? Là chuyện gì thế?” Tôi tò mò hỏi.

“Lúc anh ngồi tàu đến đây, bạn có để ý thấy điểm dừng tiếp theo ở phía Bắc không?"

“Tôi nhớ nó là cái gì mà… Phòng triển lãm văn hóa dân gian Mạc Hồ? Đợi một chút, cái tên này nghe quen lắm, Mạc Hồ, Mạc Hồ… Đây không phải là bệ/nh viện t/âm th/ần trước đây sao? Nó trở thành phòng triển lãm từ khi nào vậy?”

“Hừ, đây chính là nghiệp do một tay lão m/ù đó tạo ra đấy.”

“Hả?”

“Khi bệ/nh viện t/âm th/ần đó còn mở cửa, có một vị viện trưởng thường xuyên ng/ược đ/ãi bệ/nh nhân, bỏ tiền vào túi riêng, tổn hại sạch cả âm đức, hậu quả làm liên lụy cả người cả, lúc vợ ông ta sinh con, vì khó sinh nên băng huyết mà ch*t ngay trên giường phẫu thuật, một x/á/c hai mạng, cả mẹ cả con đều không giữ được. Từ đó về sau, đừng nói tới chuyện làm viện trưởng, ngay cả đầu óc ông ta cũng có vấn đề, cả ngày chỉ chăm chăm truy tìm mấy thứ tà m/a ngoại đạo, muốn tìm cách c/ứu vợ và con quay lại.”

“Những người các cô còn thực sự có thể hồi sinh người ch*t sao?” Mặt tôi tái nhợt, kinh ngạc hỏi.

“Có con khỉ ấy, nghịch thiên cải mệnh, đảo lộn âm dương, người thật sự có được bản lĩnh này thì đã sớm thành tiên rồi, từ khi kiến quốc tới giờ tôi chưa từng nghe qua. Thế nhưng cái vị viện trưởng đó không phục, đi khắp nơi tìm người nghĩ biện pháp., cuối cùng chẳng biết vì sao lại vượt ngàn dặm đường mời cái lão m/ù tai họa đó tới Hồ San. Lão m/ù cũng là kẻ to gan, dạy cho viện trưởng một phương pháp chẳng biết ng/uồn gốc thế nào, nghe nói là pha trộn một nửa tà thuật của phái Mao Sơn với pháp vãng sinh của Tịnh Độ Tông của Phật môn, ngoài ra còn có mấy thứ linh tinh pha tạp nữa, nói tóm lại là tự mình đóng cửa làm liều, đẽo gọt trộn lẫn mấy cái vớ vẩn đó với nhau, sau đó để viện trưởng kia đem đi luyện.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyện xuân Hạc Thành

Chương 9
Tôi là tiểu thiếp duy nhất của quân phiệt Hoác Nhiên, xa xỉ phung phí, buông thả thân xác. Đến ngân hàng ngoại quốc mua áo lót đắt nhất, chỉ một đêm đã có thể quấn lấy Hoác Nhiên dùng hết. Đành phải chất đầy cả một hòm ở biệt quán. Giới quan thái thái đồn khắp tiếng tăm dâm đãng của tôi. "Không biết liêm sỉ! Lấy sắc đẹp hầu hạ người, được mấy lúc tốt đẹp?!" Nhưng tôi hầu hạ đêm này qua đêm khác, chờ thời khắc này đến thời khắc khác. Hoác Nhiên vẫn giữ hứng thú cực lớn với chuyện ấy. Mỗi lần từ đồn trú trở về, đều hành hạ tôi ba ngày không xuống giường nổi. Cuối cùng tôi mệt sợ, cuốn theo thỏi vàng của hắn định bỏ trốn. Nhưng tàu thủy bị chặn giữa đường. Người đàn ông quân phục chỉnh tề, ánh mắt lười nhã: "A Ngưng, mang bầu con tôi, định chạy đi đâu?"
Dân Quốc
Ngôn Tình
1
Phục Cẩm Chương 8