Đợi Đến Khi Mây Tan, Trăng Sáng

Chương 9

15/04/2026 06:11

Trần Mộc Viễn mỉm cười nhìn tôi, vẻ mặt vô tội:

“Trác Viễn suốt ngày chỉ ở trong ký túc xá, lần này coi như vận động một chút.”

Tôi biết, anh ta muốn khiến tôi mất mặt.

Trước kia, trong lòng tôi anh ta là bạch nguyệt quang.

Giờ mới biết, anh ta chỉ giỏi “mặt cười nhưng lòng không thiện”.

Giang Chí cau mày tức gi/ận, định tiến lên nói lý với Trần Mộc Viễn.

Tôi ngăn cậu lại.

“Giang Chí, không sao.”

Tôi bước lên sân bóng.

Một nam sinh trong đó nhìn tôi với ánh mắt đầy kh/inh thường và sắc bén.

Quả nhiên, khi trận đấu được một nửa, cậu ta nhân lúc tôi không chú ý— Đột ngột ném mạnh bóng vào mặt tôi.

Không kịp phòng bị, m/áu mũi lập tức chảy ra.

Trước mắt tôi tối sầm, đầu óc choáng váng.

Nước mắt sinh lý trào ra.

Trước khi ngất đi, tôi nghe thấy giọng của Giang Chí

“Lâm Trác Viễn!”

13

Lần nữa tỉnh lại… là ở phòng y tế.

Đập vào mắt tôi là ánh nhìn lo lắng của Trần Mộc Viễn.

“Trác Viễn, em tỉnh rồi… thật xin lỗi, tôi không biết sẽ thành ra thế này.”

Chỉ cần động vào mũi là đ/au, có lẽ đã bị g/ãy.

Ánh mắt Trần Mộc Viễn dịu dàng.

Kết hợp với gió, ánh nắng và mùi cỏ xanh trong không khí…

Khiến tôi nhớ đến kiếp trước.

Kiếp trước, tôi bị say nắng ngất xỉu, khi mở mắt ra, người đầu tiên nhìn thấy… chính là anh ta.

Đó là khởi đầu của rung động.

Nhưng lần này, tôi chỉ lướt qua anh ta, hỏi:

“Giang Chí đâu?”

Tại sao khi tôi mở mắt…

Người đầu tiên tôi nhìn thấy… không phải là cậu?

Trần Mộc Viễn sững lại, giấu đi sự không tự nhiên trong mắt.

“Là tôi cõng em đến đây. Người như cậu ta chỉ biết đ/á/nh nhau, sao có thể thật sự quan tâm em.”

Trần Mộc Viễn luôn vô tình hay hữu ý… nói x/ấu Giang Chí trước mặt tôi.

Dường như thật sự rất sợ qu/an h/ệ giữa tôi và cậu ấy.

Tôi không nói gì.

Chỉ cúi xuống, tiến lại gần, ngửi mùi trên người Trần Mộc Viễn.

Mùi hương đó… không giống kiếp trước.

Người cõng tôi… không phải là anh ta.

Người tôi thích… cũng chưa từng là anh ta.

Mùi cỏ xanh đó…

Tôi chỉ từng ngửi thấy trên người Giang Chí.

Tôi biết— Chính Giang Chí đã cõng tôi đến đây.

Nghĩ đến việc Trần Mộc Viễn mạo danh.

Nghĩ đến bi kịch kiếp trước.

Sắc mặt tôi không khỏi lạnh xuống.

“Đàn anh, thích một người, muốn ở bên người đó là chuyện bình thường.”

“Nhưng tôi không biết anh đang sợ điều gì.”

“Tôi chỉ biết, nếu anh tiếp tục nói dối… thì chúng ta đến bạn bè cũng không làm được. Đừng ép tôi phải gh/ét anh.”

Nói xong, tôi che mũi đứng dậy.

Kiếp trước, tôi đã yêu sai người, đặt nhầm tình cảm.

Nhưng lần này, tôi sẽ không bỏ lỡ cậu nữa.

Khi rẽ qua góc hành lang, nhìn thấy Giang Chí…

Tôi lại sững sờ nghe thấy cậu đang tự lẩm bẩm một mình:

“Hệ thống, còn bao nhiêu nữa thì tôi mới hoàn toàn thoát khỏi sự kh/ống ch/ế của cốt truyện?”

14

【Chúc mừng ký chủ, tiến độ thoát khỏi cốt truyện đã đạt 95%.】

【Ngài chắc chắn muốn từ bỏ hào quang nam chính công… và lựa chọn ở bên Lâm Trác Viễn – một nhân vật pháo hôi, trở thành người bình thường sao?】

Giang Chí cười nhạt, chẳng hề để tâm:

“Không cần suy nghĩ nữa. Nếu nam chính của tôi không phải là Lâm Trác Viễn… thì tôi cũng chẳng cần gì cả.”

“Tôi không phải là nam chính gì hết.”

“Tôi chỉ là Giang Chí.”

Hệ thống dường như vẫn muốn khuyên nhủ:

【Ký chủ đã dùng cả một mạng để đổi lấy cơ hội làm lại.】

【Cho dù cậu ta mãi mãi không thể thoát khỏi sự kh/ống ch/ế của cốt truyện?】

【Cho dù cậu ta mãi mãi không thể thích lại ngài… ngài cũng không hối h/ận?】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yên Lòng

Vào ngày giỗ đầu của mẹ, tôi thành kính ôm bó hoa tươi tìm đến nơi bà yên nghỉ — ngôi mộ mà tôi đã tự tay chi trả đến ba trăm nghìn tệ để lo liệu chu toàn. Thế nhưng, vừa đặt chân đến nơi, tôi bàng hoàng đến mức chết lặng. Trước mắt tôi không còn là nơi an giấc ngàn thu của mẹ nữa. Ngôi mộ cũ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là tấm bia khắc tên một người xa lạ mà tôi chưa từng biết mặt. Cơn giận dữ bùng lên dữ dội, tôi lập tức tìm đến ban quản lý nghĩa trang để chất vấn, yêu cầu một lời giải thích thỏa đáng cho sự việc ngang trái này. Tại đây, người quản lý xác nhận rằng chính chồng tôi là người đã tự ý thực hiện việc di dời. Để chứng minh, họ cho tôi xem lại đoạn băng giám sát từ camera an ninh. Trong khung hình, chồng tôi đang tình tứ ôm lấy một người phụ nữ khác. Với gương mặt lạnh lùng đến tàn nhẫn, anh ta đích thân chỉ đạo việc dời bia mộ của mẹ tôi đi như thể đó là một vật cản đường. Uất ức và đau đớn, tôi lập tức nhấc máy gọi cho anh trai, giọng kiên quyết: "Anh giúp em tống khứ hai kẻ khốn khiếp đó vào tù đi! Em phải đòi lại công bằng, có thế thì mẹ dưới suối vàng mới được yên lòng nhắm mắt!"
Gia Đình
Hiện đại
0