Lục Tẫn Hàn chuyên chế đ/ộc đoán, luôn làm theo ý mình.
Yêu hay không yêu, đều tùy hứng.
Mối qu/an h/ệ của chúng tôi trước nay đều là anh ta quyết định.
Nhưng tôi giả vờ quá ngoan ngoãn.
Ngoan đến mức anh ta nảy sinh cảm giác tội lỗi.
Lâu sau đó, Lục Tẫn Hàn gọi điện cho trợ lý.
"Trong các công ty hợp tác với chúng ta, hãy sắp xếp cho Khương Niệm một công việc tử tế."
Cúp điện thoại.
Lục Tẫn Hàn cảm thán:
"Nếu em ấy cũng ngoan như em thì tốt rồi."
Không có vế sau.
Điện thoại bị Lục Tẫn Hàn tùy tiện vứt trên bàn.
Tôi nhìn thấy hình nền trên màn hình, là bức ảnh của Omega kia bên bờ biển Hawaii.
Xinh đẹp, dịu dàng...
Giống tôi, nhưng lại không hoàn toàn giống tôi.
Nói chính x/á/c hơn, là giống tôi thời còn trẻ.
Nhưng giao diện điện thoại đột nhiên nhảy trang, c/ắt ngang dòng hồi tưởng của tôi.
Có người gọi cho Lục Tẫn Hàn.
Tên hiển thị trên màn hình là "Thẩm Ngôn".
Không cần cố đoán cũng biết đây là người trong mộng lúc này của Lục Tẫn Hàn.
Điện thoại rung liên hồi.
Lục Tẫn Hàn liếc nhìn một cái, đứng dậy cầm lấy điện thoại.
Cũng không kiêng dè, nghe máy ngay trước mặt tôi.
Trong ống nghe truyền đến giọng nam trong trẻo, quyết liệt:
"Họ Lục kia, anh có chạy đi đâu cũng vô ích thôi!"
"Tôi nói cho anh biết! Tôi không giống như cái tên Omega nhạt nhẽo như cục bột trong nhà anh đâu!"
"Tôi có nhân cách và lòng tự trọng! Tôi sẽ không khuất phục đâu..."
Lục Tẫn Hàn chỉ im lặng lắng nghe, không hề phản bác.
Sau khi ch/ửi m/ắng một hồi lâu, Omega nhỏ kia lại hỏi:
"Anh đang ở đâu?"
Lục Tẫn Hàn lúc này mới lên tiếng:
"Đang ở chỗ Khương Niệm."
Đầu dây bên kia im bặt trong giây lát.
Chỉ còn tiếng dòng điện rè rè nhẹ.
Không biết đã qua bao lâu.
Đối phương cuối cùng cũng phản hồi.
Vô cùng kịch liệt:
"Lục Tẫn Hàn! Chẳng phải anh nói anh không còn thích anh ta nữa sao? Sao anh còn quay lại tìm anh ta?"
Lục Tẫn Hàn lại không nói gì.
Đối phương nổi gi/ận, ch/ửi bới rất lâu.
Ch/ửi m/ắng đến mệt lả, bắt đầu nức nở khóc:
"Lục Tẫn Hàn, đồ đểu!"
"Anh chính là đang ép tôi phải nhượng bộ!"
"Được! Tôi đồng ý ở bên anh! Đồng ý sinh đứa bé này ra!"
"Nhưng anh phải ly hôn! Ngay bây giờ! Hơn nữa phải c/ắt đ/ứt hoàn toàn với Khương Niệm!"
Khóe môi Lục Tẫn Hàn dịu lại.
Anh không hề do dự.
"Được."
Hóa ra việc trì hoãn không ly hôn với tôi, là coi tôi như một quân bài mặc cả.
Dùng việc ly hôn làm điều kiện trao đổi, so với những thứ khác, quả thực là tính toán có lợi hơn.
Lục Tẫn Hàn à, anh vẫn là con cáo già giỏi tính toán như ngày nào...
Thỏa thuận ly hôn được gửi đến rất nhanh.
Lục Tẫn Hàn trải tờ thỏa thuận ra, đặt trước mặt tôi:
"Một công việc tử tế, căn biệt thự này, cùng với 30 triệu tệ tiền mặt, đây là những thứ mà người bình thường cả đời cũng không có được."
"Khương Niệm, em nên biết đủ đi."
Tôi không muốn trả lời.
Cầm lấy bút.
Ký tên mình vào đó.