"Cắn vào đây được không?" Giọng nói quen thuộc văng vẳng bên tai. Khiến toàn thân tôi dậy sóng.
Tôi không nhìn rõ khuôn mặt người đối diện.
Lục Văn. Người bạn thân tôi thầm thương tr/ộm nhớ suốt bao năm.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, lúc trăn trở chọn trường đại học, tôi mới nhận ra tình cảm của mình với Lục Văn khác hẳn tình bạn bè thông thường.
Nhưng tôi không thể phá vỡ bức màn ngăn cách ấy.
Không chỉ vì tôi là con trai. Mà còn vì tôi là người lưỡng tính. Một kẻ quái dị trong mắt thiên hạ.
Suốt bốn năm, tôi cẩn trọng giữ mối qu/an h/ệ với hắn.
Ngày tốt nghiệp đại học, chúng tôi say khướt. Nhân lúc ngà ngà say, tôi ôm chầm lấy hắn.
Chỉ định ôm một cái rồi buông ra. Nhưng chẳng biết ai là người khơi mào trước.
Mọi chuyện sau đó vượt khỏi tầm kiểm soát.
Hắn uống say rồi, dường như đã nhầm tôi thành người khác.
Bí mật của tôi đã bị phơi bày trong đêm ấy.
"Sao có chút khác thế nhỉ?"
Lục Văn đỏ mặt nhìn tôi. Ánh mắt mơ hồ chẳng tỉnh táo.
May mà khi say hắn thường quên sạch mọi chuyện.
"Lạ thật." Hắn vừa lẩm bẩm, vừa làm tôi muốn khóc.
"Thích không?" Hắn hỏi.
Hơi thở càng lúc càng rối lo/ạn. Nhịp tim tôi không giấu nổi sự rung động.
Thích. Vẫn luôn thích mà.
Suýt nữa thì thốt thành lời.
Đột nhiên, có người đẩy tôi một cái.
"Bố ơi, sao bố khóc? Dậy đi bố ơi."