Thầy Lục đ/ập mạnh cốc nước xuống bàn, đ/au lòng nhìn tôi chằm chằm.

"Hiện tại hai đứa đang yêu nhau hả?"

Tôi vội vàng khoát tay, lắc đầu lia lịa.

Sao lại có cảm giác như bị giám thị bắt gặp yêu sớm thế này?

Áp lực thời trung học ùa về.

Nghe tôi phủ nhận, biểu cảm Thầy Lục mới dịu xuống chút.

Ông ta biến sắc mặt nhanh như diễn viên kịch Tứ Xuyên, quay sang nhìn Lục Thời Thần đang thờ ơ bên cạnh:

"Con trai, con bé nói thật chứ?"

Lục Thời Thần liếc nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, khiến tôi toát mồ hôi lạnh.

Một lát sau, anh khẽ nhếch môi: "Ừm, hiện tại chưa yêu."

Thầy Lục thở phào nhẹ nhõm.

"Nhưng sau này thì chưa biết chừng."

Như sét đ/á/nh ngang tai, tôi và Thầy Lục đồng loạt tròn mắt nhìn anh.

Anh thong thả cười với tôi, hạ giọng hỏi: "Đúng không?"

Trời ơi, đại ca đừng hại em!

Tôi hoảng hốt né ánh mắt, nhìn lên trời nhìn xuống đất chẳng dám ngó hai cha con.

Chợt nghĩ đến chuyện không đâu: Nếu yêu anh ta, sau này sẽ có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu nhỉ?

Bởi vì... ánh mắt Thầy Lục giờ đang sắc như d/ao nhìn tôi.

Thầy Lục ôm ng/ực, chỉ thẳng vào tôi h/ận không nói nên lời:

"Con trai, có phải con bé nắm tội gì của con không?"

Tôi: Chuẩn luôn.

Lục Thời Thần bật cười bất lực: "Ba đừng suy diễn nữa."

Thầy Lục lập tức xịu xuống, gi/ận dữ nhưng không dám nói gì.

Ông ta như đứa trẻ hư, còn Lục Thời Thần chính là phụ huynh duy nhất trị được ổng.

Lần đầu thấy mối qu/an h/ệ cha con mới lạ thế này, đỉnh thật đấy!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nếu tôi không mua vòng tay vàng, tôi sẽ chết.

Chương 16
Người yêu tôi bị ông nội anh ép thề trước mặt cả họ trong lúc hấp hối. Trong vòng 4 ngày phải mua cho tôi chiếc vòng tay vàng 100 gam làm sính lễ. Nếu không tính mạng tôi sẽ khó giữ. Bạn trai Châu Thần Vũ vỗ ngực hứa chắc như đinh đóng cột. Tang lễ ông cụ kéo dài 4 ngày. Chỉ còn 4 tiếng cuối cùng trước hạn chót, Châu Thần Vũ mới vội vàng đưa tôi đến tiệm vàng. Nhưng mẹ anh chạy đến ngăn cản. "Mua vòng được, nhưng con phải động phòng với Thần Vũ ngay bây giờ, không được dùng biện pháp bảo vệ!" "Sau đó chuyển khoản 2 triệu tệ cho Thần Vũ, ghi chú là tự nguyện tặng!" Tôi quay đầu bỏ đi. Châu Thần Vũ vội kéo tay tôi: "Đừng có tuỳ hứng thế, em không sợ chết sao?" Tôi giật tay lại, cười nhạt hỏi vặn: "Sao anh chắc chắn, người chết nhất định sẽ là em?"
3.63 K
4 Mộng Ảo Ảnh Chương 18
7 Luôn Nhớ Cam Chương 7
10 Cùng Em Sưởi Ấm Chương 10
11 Dỗ dành Chương 9
12 Không bỏ cuộc Chương 20

Mới cập nhật

Xem thêm