Tôi vừa đi tới bên ngoài phòng bao của Hoa Triều thì nghe thấy bên trong có người nhắc đến tên mình.
Bàn tay đang định đẩy cửa bỗng khựng lại.
"Cậu không định thật sự ở bên cạnh một Beta như Thẩm Bình Thu suốt cả đời đấy chứ?"
"Thế thì đúng là phí của trời."
"Cậu không biết việc đá/nh dấu một Omega sướng đến mức nào đâu."
"Thế à?" Giọng nói của Lộ Kỳ Bạch vang lên, âm cuối hơi nhếch lên, đó là biểu hiện cho thấy anh đang hứng thú.
"Chứ còn gì nữa, cậu cứ phải thử một lần mới biết được."
"Theo tôi thì cậu nên sớm c/ắt đ/ứt với cậu ta đi."
"Đến cả tin tức tố cũng không có."
"Lúc cậu tới kỳ mẫn cảm, cậu ta chẳng làm nổi tích sự gì, thế thì có gì hay ho chứ."
Trái tim tôi treo lơ lửng, căng thẳng và bất an chờ đợi câu trả lời của Lộ Kỳ Bạch.
Một lát sau, từ trong phòng bao truyền đến giọng nói không chút gợn sóng của anh ta.
"Cũng đúng, hơi vô vị thật."
Chiếc ô trong tay tôi vẫn đang nhỏ nước tí tách.
Tôi chớp chớp đôi mắt cay xè, đột nhiên cảm thấy có chút hối h/ận.
Giá như tôi không yêu sâu đậm đến thế, thì tôi đã chẳng hớt hải chạy đến đây trong cơn mưa tầm tã, chỉ vì sợ người mình yêu bị ướt mưa.
Và tôi cũng sẽ không phải nghe những lời nói đ/âm thấu tim gan này.