Việc hẹn hò cũng là F chủ động đề nghị.

Anh thường rất hào phóng gửi cho tôi một vài tấm ảnh hơi nóng.

Còn đề nghị chơi sex qua điện thoại.

Thậm chí thường xuyên gửi cho tôi những bộ đồ không đứng đắn, bảo tôi mặc vào rồi chụp cho anh xem.

Về chuyện này, tôi chỉ có thể nói.

Không hổ là người thành phố, chơi bạo thật.

Bây giờ ở ký túc xá, tôi và F đã lâu không nói chuyện thoải mái kiểu đó nữa.

Ngay cả tin nhắn thoại cũng rất ít gửi.

Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là tại Phó Trạch Niên!

Cậu ta vốn đã gh/ét tôi, coi thường tôi.

Nếu biết tôi còn là gay, chẳng phải sẽ cười nhạo tôi ch*t mất sao?

Tôi nhất định phải giấu thật kỹ.

05

Tan học, tôi cùng bạn học chung môn Trần Dập đi ăn ở căng tin.

Vừa m/ua cơm xong, Trần Dập nói muốn đi m/ua thêm một ly trà sữa, hỏi tôi muốn uống gì.

“Dâu tây đại phúc đi, không đ/á, bảy phần đường.”

Trần Dập ra dấu OK.

Tôi vừa ngồi xuống, đã nghe bên cạnh truyền tới tiếng trêu chọc.

“Trạch Niên, cậu với bạn cùng phòng mới ở chung thế nào rồi?”

Bàn bên cạnh là Phó Trạch Niên?

Xui xẻo.

Tôi trợn trắng mắt, đang định bê khay cơm đi.

“Nghe nói bạn cùng phòng của cậu còn từ quê lên, cậu ta nói chuyện chắc không có giọng địa phương đấy chứ?”

“Chắc trên người còn mùi phân gà, ha ha ha ha…”

“Thảm quá nhỉ Phó Trạch Niên, tôi tuyệt đối không cười cậu đâu!”

Bước chân chuẩn bị rời đi của tôi khựng lại.

Phó Trạch Niên nghe những lời châm chọc đó, đến một câu cũng không nói.

Như thể mặc nhận.

Tôi tức đến cả người phát run.

Tôi có thể chấp nhận Phó Trạch Niên không thích tôi.

Nhưng không cần phải sau lưng tôi cùng người khác cười nhạo tôi như vậy chứ?

Tôi vốn tưởng cậu ta chỉ tính tình thối.

Không ngờ con người cậu ta còn thối hơn.

Tôi không nghe tiếp nữa, xoay người rời đi.

Được, nếu đã vậy, vậy thì đừng ai mong sống dễ chịu!

Tôi vừa về ký túc xá đã gọi một phần bún ốc Liễu Châu giao tận nơi.

Ghi chú: cho thật nhiều măng chua.

Hừ, không hun ch*t cậu thì thôi!

Quả nhiên, Phó Trạch Niên vừa vào đã bịt mũi, sắc mặt khó coi: “Trần Nhiên, cậu đang hầm phân trong phòng à?”

Tôi cười rạng rỡ: “Cậu ăn một miếng không?”

“Bây giờ cậu lập tức cút ra ngoài ăn!”

“Không đấy.”

“Tôi đóng tiền ký túc xá rồi, dựa vào đâu bắt tôi ra ngoài?”

Phó Trạch Niên cười lạnh liên tục: “Được, cậu giỏi.”

Nói xong liền sập cửa rời đi.

Mấy ngày tiếp theo, ngày nào tôi cũng ăn sầu riêng, đậu phụ thối và những món nặng mùi trong ký túc xá.

Quyết tâm chọc tức Phó Trạch Niên.

Qu/an h/ệ vốn đã không tốt của chúng tôi càng nhanh chóng x/ấu đi.

Cả hai đều muốn đổi phòng.

Nhưng đều lì lợm, không ai chủ động nộp đơn.

06

【Bé yêu, đồ ăn vặt tới rồi!】

【Nhưng anh quên đổi địa chỉ, gửi về làng em mất rồi. Xin lỗi em. (cún con tủi thân JPG.)】

Tôi gửi lại một sticker xoa đầu.

【Không sao, vừa hay cuối tuần này em định về một chuyến.】

Ngày nào cũng ở ký túc xá với cái mặt ch*t trôi Phó Trạch Niên, tôi sắp bí bách ch*t rồi!

【Sau khi về quê, có thể chơi sex qua điện thoại với anh. (ngại ngùng JPG.)】

【Được nha bé yêu!】

【Mong chờ. (JPG.)】

Cuối tuần, tôi về làng.

Không ngờ cùng gửi tới với đồ ăn vặt, còn có một bộ đồ hầu gái.

F đúng là con cún háo sắc!

Tôi nhắn cho anh, biết rồi vẫn cố hỏi: 【Anh có ý gì đây?】

【Muốn bé yêu… mặc lên cho anh xem. (ngại ngùng JPG.)】

Tôi trêu anh.

【Vậy anh gọi một tiếng chủ nhân cho em nghe đi.】

【Chủ nhân bé yêu.】

【Chỉ cần chủ nhân thôi, không cần bé yêu!】

Không đứng đắn chút nào.

【Vâng, chủ nhân.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa hoa sương gió

Chương 13
Nhà giam Dịch Đình lại có thêm một phạm nhân mới. Nghe nói người này phạm tội mưu phản. Cai ngục trưởng bảo ta xách dụng cụ tra tấn vào, "hầu hạ" y thêm một trận cho ra trò. Vừa bước vào đại lao, ta đã không chút khách khí, tung mạnh một cú đá vào thân thể bê bết máu của người kia: "Đã vào đến nơi này rồi thì đừng hòng sống những ngày dễ chịu." Người đó khẽ rên lên một tiếng. Rồi chậm rãi quay đầu nhìn về phía ta. Khi nhìn rõ khuôn mặt ấy, tim ta như ngừng đập. Đó là gương mặt mà suốt đời này ta cũng không thể quên. Tiêu Bắc Tề. Vị Nhiếp Chính Vương từng một tay che trời, giết người không chớp mắt. Nhưng cũng chính là người duy nhất đã cứu đệ đệ ta trên chiến trường năm ấy. Là người đã cho ta một nơi nương thân, giúp ta có chỗ đứng trong cuộc đời này.
159
6 Da Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn Cùng Phòng Hình Như Là Bạn Trai Qua Mạng Của Tôi

Chương 15
Tôi là người ở quê. Ngày đầu tiên lên thành phố nhập học, tôi đã kết thù với cậu bạn cùng phòng vừa độc miệng vừa mắc bệnh sạch sẽ, lại còn là rich kid. “Cái bao tải rắn của cậu có thể dời ra chỗ khác được không? Chắn hết lối đi rồi.” Cậu ta trông cao quá, cũng dữ quá. Tôi không dám cãi, chỉ đành hèn hèn lấy điện thoại ra nhắn cho người yêu qua mạng. 【Cún con, bạn cùng phòng mới dữ quá, em cảm giác cậu ta cực kỳ ghét em.】 【Phải được cún con gửi một tấm ảnh cơ bụng thì em mới thấy được an ủi.】 Bạn trai rất nhanh đã gửi ảnh tám múi tới, rồi nhắn lại: 【Bé yêu đừng buồn, anh mua cho em ít đồ ngọt nhé. Ăn đồ ngọt tâm trạng sẽ tốt hơn đó!】 Tôi quên đổi địa chỉ, đồ ăn vặt gửi thẳng về quê. Một tuần sau, tôi xách cái bao tải rắn thở hồng hộc quay về ký túc xá. Bạn cùng phòng độc miệng trừng mắt nhìn đống đồ ăn vặt nhập khẩu trong túi. “Đống này cậu trộm ở đâu ra?”
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
19