Trên đó dường như vẫn còn lưu lại mùi sữa thơm trên người Quý Trạch An, cùng một chút hương quýt quen thuộc như có như không.

Ngửi thấy tin tức tố, trong đầu tôi bất giác hiện lên bóng dáng hai cha con.

Quý Lâm Trình g/ầy hơn trước rất nhiều, đường nét gương mặt càng trở nên góc cạnh rõ ràng.

Quý Trạch An lại được nuôi trắng trẻo mũm mĩm, vô cùng đáng yêu.

Ngoài cổng sân chợt vang lên tiếng chuông gió leng keng.

Có khách tới.

Tôi lắc đầu, xua gương mặt Quý Lâm Trình ra khỏi tâm trí.

Sau khi điều chỉnh biểu cảm, tôi nở nụ cười.

Nhưng khi nhìn rõ người tới, nụ cười lập tức cứng lại.

Là Quý Lâm Trình.

Anh một tay ôm đứa trẻ, một tay kéo va-li.

Có lẽ Quý Trạch An vừa khóc, hàng mi vẫn còn ướt, cả người trông ỉu xìu.

Nhìn thấy tôi, đôi mắt con lập tức sáng lên.

Nhưng thằng bé không lên tiếng nữa, chỉ dè dặt nhìn tôi.

Tôi theo bản năng nhìn ra phía sau Quý Lâm Trình.

Ngoài anh và đứa trẻ, không còn ai khác.

“Anh…”

Tôi cảnh giác nhìn anh.

“Anh Quý, anh tới đây có việc gì?”

Quý Lâm Trình lấy căn cước ra.

“Tôi muốn làm thủ tục nhận phòng.”

Tôi mỉm cười.

“Xin lỗi, hết phòng rồi.”

“Tôi đã đặt trước.”

Tôi kiểm tra một lượt.

Quả thật anh đã đặt phòng.

Đây là nơi mở cửa kinh doanh, tôi không thể từ chối một vị khách trả tiền.

Quý Lâm Trình đưa căn cước tới, đầu ngón tay như vô tình lướt qua mu bàn tay tôi.

Tôi như bị bỏng, lập tức rụt tay lại.

Tôi không tình nguyện hoàn thành thủ tục nhận phòng cho anh.

Nhận lấy thẻ phòng, Quý Lâm Trình vẫn đứng yên không đi.

Anh đột nhiên nói một câu không đầu không cuối:

“Tôi đã đuổi Lạc Nam về rồi.”

Động tác của tôi khựng lại, ngón tay vô thức siết ch/ặt.

Tôi không nói, cũng không nhìn anh.

Dường như anh không cần tôi trả lời, vẫn tự mình nói tiếp:

“Tưởng Tưởng là do một tay tôi nuôi lớn.”

“Không có người nào khác, càng không có Lạc Nam.”

“Hôm nay chỉ là một sự cố.”

“Ông nội lấy danh nghĩa người nhà cho phép Lạc Nam tiếp cận Tưởng Tưởng. Trong lúc tôi họp trực tuyến, cậu ta nói với bảo mẫu rằng được tôi đồng ý, rồi tự ý bế con ra ngoài.”

“Hai năm qua, người trong nhà luôn ép tôi tiếp xúc với cậu ta, nhưng tôi đã từ chối.”

“Cậu ta muốn bắt đầu từ Tưởng Tưởng. Không ngờ vừa ra khỏi xe, con đã nhìn thấy em trong con hẻm nên vùng xuống chạy tới.”

“Chuyện hôm nay vừa hay trở thành lý do để tôi tước toàn bộ quyền ra vào nhà của cậu ta.”

Anh dừng lại, đặt Quý Trạch An lên quầy lễ tân.

“Nguyễn Dư, vừa rồi Tưởng Tưởng gọi ‘ba’ là đang gọi em, không phải người khác.”

“Từ khi con biết nhìn ảnh, tôi đã cho con xem ảnh của em mỗi ngày. Tôi nói với con rằng đây là người ba omega luôn nhớ con, chỉ là tạm thời chưa thể trở về.”

“Trong phòng con còn giữ một chiếc áo cũ của em. Tưởng Tưởng nhớ cả gương mặt lẫn mùi tin tức tố của em.”

Quý Trạch An ngọt ngào gọi tôi:

“Ba!”

Nhịp tim tôi lập tức trở nên hỗn lo/ạn.

Chẳng phải nhà họ Quý yêu cầu tôi không được tiếp xúc quá nhiều với con sao?

Vậy tại sao Quý Lâm Trình vẫn luôn dạy con nhận ra tôi?

Tại sao còn đưa con tới đây?

Tôi không nghĩ ra, chỉ có thể cố tình sa sầm mặt, cứng giọng nói:

“Quý Lâm Trình, đưa con về phòng đi.”

“Đừng cản trở tôi làm việc.”

Lúc này đang là mùa thấp điểm, nhà nghỉ không có nhiều khách.

Ở quầy lễ tân đã có cô gái khác thay ca, tôi dứt khoát ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa.

Nhưng bất kể tôi đi đâu, lần nào cũng gặp được người khiến mình phiền lòng.

Quý Lâm Trình khẽ cười:

“Trùng hợp thật.”

Tôi cau mày liếc anh.

Sau vài lần như vậy, tôi bắt đầu nghi ngờ anh đã gắn thiết bị định vị lên người mình.

“Quý Lâm Trình, anh cứ đi theo tôi như vậy có ý nghĩa gì không?”

Quý Lâm Trình giang tay.

“Tôi tới đây du lịch.”

“Tôi đưa Tưởng Tưởng xuất hiện ở đây rất kỳ lạ sao?”

Không kỳ lạ.

Nhưng lần nào tôi ở đâu, anh cũng đưa Quý Trạch An xuất hiện đúng chỗ đó thì rất kỳ lạ.

Quý Trạch An ôm một quả bóng nhỏ, mời tôi:

“Ba, chơi!”

Tôi không nỡ từ chối, ở bên con chơi rất lâu.

Mặt trời dần lặn về phía tây.

Quý Trạch An tiêu hao hết năng lượng, ngã vào lòng tôi ngủ thiếp đi.

Nhìn gương mặt say ngủ yên tĩnh của con, trái tim tôi mềm nhũn.

Biết trước như vậy, năm đó tôi nên thực hiện kế hoạch ôm con bỏ trốn lần thứ hai mới phải.

Trở về nhà nghỉ, tôi đặt con lên giường.

Tôi lưu luyến ngồi xổm bên cạnh nhìn con rất lâu, trong lòng còn đang tính xem phải làm thế nào để Quý Lâm Trình cho tôi gặp con nhiều hơn.

Đột nhiên, một bóng người phủ xuống từ phía sau.

Tôi gi/ật mình quay lại.

Quý Lâm Trình đứng cách tôi nửa bước, hai tay siết ch/ặt rồi lại buông ra, cuối cùng chỉ khàn giọng hỏi:

“Nguyễn Dư, tôi có thể ôm em một chút không?”

Tôi im lặng nhìn anh.

Anh không tiến thêm, chỉ kiên nhẫn chờ đợi.

“Không.”

Tôi trả lời rất khẽ.

Trong mắt Quý Lâm Trình hiện lên vẻ thất vọng, nhưng anh lập tức lùi lại.

“Được. Tôi sẽ không chạm vào em khi em chưa đồng ý.”

Câu nói ấy khiến tôi khựng lại.

Quý Lâm Trình kéo ghế ngồi cách tôi một khoảng vừa phải, sau đó dè dặt mở lời:

“Tôi cho em xem ảnh của Tưởng Tưởng hồi nhỏ nhé?”

“Không cần trao đổi điều gì cả. Em là ba của con, những bức ảnh này vốn nên thuộc về em.”

Hai năm qua, nhà họ Quý bảo vệ Quý Trạch An vô cùng nghiêm ngặt.

Tôi hoàn toàn không thể biết bất cứ tin tức nào về con.

Tôi ngồi xuống bên cạnh anh.

“Được.”

Quý Lâm Trình mở album ảnh về Quý Trạch An, còn chủ động gửi toàn bộ ảnh và video sang điện thoại của tôi.

Quý Trạch An thời kỳ sơ sinh vô cùng nhỏ g/ầy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm