Truy Nã Để Có Em

Chương 6 7

15/11/2024 17:30

6.

Tôi chạy một mạch về căn cứ, đ/á tung cửa phòng ông chủ và lôi ông ấy ra khỏi giường của một người phụ nữ.

“Tôi b/án mạng vì ông, vậy mà ông lại giở trò sau lưng tôi?”

“Có người ganh tị vì cậu mới đến đã nhận được phi vụ trị giá một tỷ, nên họ đã bỏ th/uốc vào đồ của cậu. Tổ chức đã xử lý tên đó rồi.”

Tôi buông ông chủ ra, ông chủ xoa cánh tay bị tôi nắm đ/au, liếc nhìn tôi một cái đầy ẩn ý.

“Nhưng giờ cậu nên lo cho bản thân thì hơn.”

Tôi kh/inh khỉnh: “Chẳng phải vì tôi không hoàn thành nhiệm vụ thôi sao? Đừng lo, tôi sẽ sớm gi*t anh ta thôi.”

Ông chủ nhìn tôi với vẻ mặt một lời khó nói hết: “Không phải chuyện đó.”

“Cậu lên dark web sẽ hiểu.”

Tôi nhập địa chỉ web, và ngay lập tức nhìn thấy một giải thưởng khổng lồ trị giá một tỷ đang được treo trên đó.

Trên đó là tấm ảnh tôi bị trói ch/ặt, phía sau là một căn phòng mờ ảo màu hồng, đầy cánh hoa hồng vương vãi trên giường.

Phần mô tả của giải thưởng ghi:

“Tên đàn ông cặn bã ngủ với người ta mà không chịu trách nhiệm, thật đáng gh/ê t/ởm!”

“Một nữ sinh viên ngây thơ trong sáng bị lừa cả thân lẫn tâm, không may mang th/ai.”

“Mẹ đơn thân vẫn còn mộng tưởng, mong gã đàn ông thay lòng đổi dạ quay về.”

“Treo thưởng một tỷ, mong người có lòng hảo tâm bắt sống.”

“Xin chân thành cảm ơn.”

Bên dưới còn có bình luận:

“Đây có phải là chuyện của dark web nữa không trời?”

“Lần đầu tiên được gọi là người tốt, thấy kỳ kỳ.”

“Nữ sinh viên ngây thơ chơi dây thừng play?”

“Có phải tôi cũng là một phần trong trò chơi của các người không?”

“Quá đỉnh, định nghĩa lại sự trong sáng.”

“Gh/ét cặp đôi này thật đấy.”

7.

Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần đến mức có thể thuộc lòng cả nội dung.

Mấy từ như “nữ sinh viên ngây thơ” và “mẹ đơn thân” khiến tâm trí tôi như bị thanh lọc.

Tôi tự hỏi có phải mình bị m/ù rồi không.

Không thì sao tôi lại không hiểu nổi những gì mình vừa đọc?

Tôi nắm vai ông chủ lắc mạnh: “Ông nói xanh, anh ta mà được gọi là nữ sinh viên trong sáng ngây thơ à?!”

Rõ ràng là một con sói đội lốt cừu chứ còn gì!

Ông chủ ngăn tôi lại: “Anh ta là gì không quan trọng, quan trọng là bây giờ tất cả sát thủ trên dark web đều đang truy lùng cậu.”

Tôi ngồi phịch xuống ghế: “Vậy giờ ông bảo tôi làm sao?”

Tôi nghiêm túc nói: “Nếu tôi gi*t anh ta thì giải thưởng có tự động bị hủy không?”

“Không.”

“Tổ chức đã nhận hai tỷ rồi, đơn hàng gi*t người đã bị hủy.”

“Cái quái gì thế?” Tôi không tin vào tai mình.

“Các ông còn chút đạo đức nghề nghiệp nào không?!”

Ông chủ vỗ vai tôi: “Ai cũng phải ki/ếm cơm thôi, đạo đức cái gì chứ, ai trả nhiều tiền thì người đó là bố.”

Tôi không cam lòng: “Vậy tôi phải làm sao đây, giờ cả dark web đều đuổi gi*t tôi rồi!”

Đôi mắt nhỏ của ông chủ híp lại thành một đường: “Cậu đó, tổ chức đã sắp xếp ổn thỏa từ lâu rồi.”

“Giờ quý ngài Lâm Kiều là khách hàng siêu cấp VIP, tổ chức có trách nhiệm bảo vệ sự an toàn của anh ta.”

“Cậu làm vệ sĩ cho anh ta đi.”

“???”

Tôi có lý do để nghi ngờ các ông chỉ nhắm đến số tiền thưởng của tôi.

“Ông có đi/ên không đấy?”

“Hôm qua tôi suýt b/ắn ch*t anh ta, giờ ông bảo tôi đến làm vệ sĩ cho anh ta? Đây chẳng phải kiểu chồn chúc tết gà sao?”

Ông chủ nhìn tôi đầy thương hại: “Tiểu Tầm à, làm người thì phải biết mình là ai.”

“Tôi e rằng cậu chưa nhận ra ai mới là con gà.”

Tôi tức đến nỗi lật đổ cái bàn.

Cảm giác vặn vẹo, đổ vỡ, la hét và u tối cứ lẩn quẩn trong đầu!

Nhưng không có tác dụng gì.

Tôi đã ký hợp đồng b/án đ/ứt mình cho tổ chức, về lý thuyết thì họ bảo làm gì tôi phải làm nấy.

Dù tôi có là bậc thầy trong giới sát thủ đi chăng nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhà hàng của gia đình chưa bao giờ trả lương cho tôi

Chương 10
Tôi làm bánh tại nhà hàng của gia đình từ thời còn là tập sự. Tám năm sau, khi chuẩn bị thuê một căn bếp nhỏ để nhận đơn hàng riêng, tôi mới phát hiện ra trong hồ sơ ngân hàng chưa từng xuất hiện một khoản lương chính thức nào. Mẹ luôn nhập thu nhập của tôi vào chi tiêu chung của gia đình, còn người thân thì cho rằng ăn ở chính là thù lao. Khi tôi tự khôi phục lại hồ sơ công việc từ sổ đặt hàng, sổ quyết toán hằng ngày và danh sách mua nguyên liệu, rồi tìm thấy một khoản tiết kiệm nhỏ mà mẹ từng đứng tên tôi, tôi mới biết anh trai đã lấy số tiền đó để bù vào chi phí thiết bị nhà hàng mà không hề thông báo. Tôi rời đi không phải nhờ một lần trở mặt hay vận may bất ngờ, mà là thông qua việc làm rõ mức lương tương lai, phương thức hoàn trả số tiền bị chiếm dụng, ngừng làm việc theo ca không lương và bắt đầu nhận đơn hàng từ những khung giờ hạn hẹp tại bếp thuê chung. Nhà hàng vì thế phải rút ngắn thời gian hoạt động, còn mối quan hệ gia đình cũng để lại những vết rạn nứt. Một năm sau, tôi vẫn quay về ăn cơm, đôi khi cũng nhận làm thêm có trả lương, nhưng mọi khoản thu nhập, mọi đầu việc và mọi lời hứa đều do chính tôi quyết định.
0