Giờ ra chơi.
Hạ Miên Miên đi đến trước chỗ ngồi của tôi, nở nụ cười không mấy thiện chí:
"Sử Trân Hương, lần này cậu vẫn chỉ đứng thứ hai thôi sao. Chỗ nào không hiểu, có cần tôi dạy cho không?"
Sử Trân Hương, đó là cái tên mà mẹ tôi đặt cho tôi.
Tôi từng phản kháng, nói rằng âm đọc của ba chữ này rất dễ khiến người ta liên tưởng đến những thứ thô tục.
Mẹ tôi lại bĩu môi kh/inh bỉ:
"Sao? Cánh cứng rồi, chê cái tên tao đặt cho mày à? Cái loại con hoang như mày, vừa chào đời đã khắc ch*t bố, đặt tên Trân Hương là còn đề cao mày lắm đấy! Vậy mà còn dám có ý kiến?"
Thế nhưng, chính vì cái tên này.
Tôi vô số lần bị nhóm chị em của Hạ Miên Miên dồn vào nhà vệ sinh.
Họ ấn tôi xuống trước hố xí, cưỡng ép ghì đầu tôi xuống:
"Mày không phải tên là Sử Trân Hương sao? Nào, nếm thử xem c*t có thơm không nhé!"
Lúc đó, nụ cười trên mặt Hạ Miên Miên…
Giống hệt như bây giờ.
Tôi rũ mắt xuống, tránh chạm mặt cô ta:
"Không cần đâu, thời gian của Hạ đại tiểu thư quý giá lắm, cậu cứ lo học tốt phần của mình là được rồi."
"Ôi chà, Sử Trân Hương, biết nghĩ cho tôi thế cơ à."
Hạ Miên Miên nở một nụ cười thấu hiểu.
Cô ta chắc chắn cho rằng tôi bảo cô ta lo học tốt là vì tôi muốn tráo đổi điểm thi đại học của cô ta.
Mà cô ta cũng vui vẻ thuận nước đẩy thuyền, chuẩn bị giáng cho tôi một đò/n chí mạng sau này.
"Không sợ nói cho cậu biết, từ ngày mai tôi sẽ không đến trường nữa. Tiến độ của giáo viên trên lớp chậm quá, nhà tôi đã mời năm gia sư hạng vàng, kèm cặp 1-1 nhắm vào những điểm yếu của tôi rồi."
"Đến lúc thi đại học, khoảng cách giữa chúng ta chắc chắn không chỉ dừng lại ở mức này đâu!"
Cô ta dương dương tự đắc, khiến khung bình luận trên mạng được phen khen ngợi:
[Bảo bối Miên Miên thông minh quá đi! Cố ý nói mình thuê năm gia sư hạng vàng, để nữ phụ tin vào thực lực của cô ấy, đảm bảo nữ phụ sẽ thực hiện việc trao đổi điểm thi đại học!]
[Thực ra, bảo bối Miên Miên của chúng ta chẳng hề học hành gì cả! Từ giờ cứ nằm ườn mà xả hơi, tận hưởng tuổi trẻ, khiến nữ phụ cuối cùng đổi được một kết quả bằng không!]
[Dù sao Miên Miên là thiên kim tiểu thư nhà giàu, offer của mấy trường đại học nước ngoài nào mà chẳng m/ua được? Đúng là phong thái nữ chính cực sướng!]
Quả nhiên, sau ngày hôm đó, Hạ Miên Miên không đến trường nữa.
Tôi từng lần theo chỉ dẫn của bình luận, lén đến quán bar nhìn cô ta.
Hạ Miên Miên quấn quýt bên mấy gã tóc vàng.
Họ tán tỉnh nhau trong ánh đèn mờ ảo, cùng nhau uống rư/ợu trong bầu không khí chếnh choáng hơi men.
Rồi môi kề môi, dắt nhau vào khách sạn bên cạnh để có một đêm cuồ/ng nhiệt.
Về chuyện này, tôi không bình luận gì cả.
Chúng tôi đều đã trưởng thành, cần phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của chính mình.
Còn tôi chọn mặc bộ đồng phục rộng thùng thình, đeo cặp kính gọng đen, tiếp tục cuộc sống hai điểm một đường thẳng.
Không còn sự b/ắt n/ạt của Hạ Miên Miên, tôi có nhiều thời gian hơn để tập trung học hành.
Nhưng tôi biết trong lớp, cô ta có rất nhiều tai mắt.
Vì thế, vẻ ngoài tôi giả vờ như chểnh mảng việc học.
Tan học là người đi đầu tiên, nhưng lại lén lút tìm những lớp học bỏ hoang không một bóng người để tiếp tục ôn tập.
Hạ Miên Miên đã thích diễn, vậy thì tôi sẽ diễn cùng cô ta.
Tôi rất tò mò…
Đến khoảnh khắc Hạ Miên Miên biết rằng điểm thi đại học không hề bị tráo đổi, biểu cảm của cô ta sẽ như thế nào?