Cầu Hoàng Tuyền

Chương 6

01/11/2025 11:41

Tôi sửng sốt mất vài giây: “Cái gì?”

"Hừm, bà vừa sang xem, mặt mày Oanh Oanh xanh lét tím tái, gọi mãi không tỉnh, trông y như bị tà ám vậy."

Bà nội vừa nói vừa lắc đầu, có vẻ xót thương.

Tôi cũng nín thở, lập tức nghĩ đến dáng vẻ say khướt của Liễu Oanh Oanh đêm qua.

“Nhưng mà, có mỗi vậy cũng đâu thể khẳng định là trúng tà? Biết đâu chỉ bị ốm thôi thì sao?”

Bà lắc đầu: “Bà nhìn rồi, giống trúng tà lắm, nhưng mà mọi người cũng đưa Oanh Oanh đi bệ/nh viện rồi, để tới đó xem bác sĩ nói sao.”

Nghe Liễu Oanh Oanh đã được đưa đi bệ/nh viện, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng trong lòng vẫn bồn chồn, Liễu Oanh Oanh bị như vậy, tôi cảm giác nhất định là có liên quan tới việc tối qua chúng tôi lén qua cầu.

Nhưng lúc này tôi không dám nói ra.

Trưởng thôn vốn rất cưng chiều Liễu Oanh Oanh, nếu ông biết chuyện, tôi ch*t chắc.

Hôm sau, trưởng thôn từ thành phố trở về.

Ông ấy một mình xông vào nhà tôi, mặt mày khó coi nói: "Bác đã hỏi bạn học của Oanh Oanh rồi, đêm sinh nhật nó cháu đã đi chơi với nó phải không?"

"Trong làng cấm qua cầu ban đêm, cháu không biết à?"

Nghe một tràng những câu chất vấn của trưởng thôn, tôi r/un r/ẩy đến mức không đứng vững.

Ông bà nội nghe tiếng động chạy ra, vội vàng kéo trưởng thôn lại.

Bà nội cũng sốt ruột, vừa ngăn cản vừa hỏi tôi: "Nghiên Nghiên, đêm đó cháu thật sự ra ngoài à?"

Xung quanh đã có nhiều người tới xem, họ chỉ trỏ bàn tán về tôi.

Tôi không kìm được nữa, bật khóc nức nở.

"Là Oanh Oanh đòi kéo cháu lên thành phố ăn mừng sinh nhật ạ."

Trưởng thôn gầm lên: “Quá liều lĩnh!"

Nói xong, mặt ông tái nhợt, hai chân mềm nhũn ngã phịch xuống đất.

Một lát sau, giọng ông yếu ớt vang lên:

"Mau... đi mời ông Bảy đến đây ngay."

Mấy người dân nghe đến hai chữ "ông Bảy", sắc mặt lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm