Tôi thoắt một cái lại chui tọt vào chăn, chóp đuôi thò ra ngoài chăn vui vẻ quẫy nhẹ. “Lục Huyền, bên trong ấm lắm, anh mau vào đi!”

Tuy Lục Huyền đã tắt đèn, nhưng tôi vẫn thấy mặt anh ta hơi ửng đỏ.

Khi anh ta nằm xuống, anh ta vẫn còn rất giữ kẽ duy trì khoảng cách với tôi. Nhưng lúc tôi dùng đuôi quấn quanh eo anh ta, anh ta lại trở nên ngoan ngoãn, hầu như không nhúc nhích.

Hổ Mang Chúa nổi tiếng hung hãn lại bị một con rắn Mũi Heo nhỏ bé như tôi chinh phục dễ dàng như vậy, điều này khiến tôi có chút đắc ý.

Thế là tôi được đà lấn tới yêu cầu anh ta: “Lục Huyền, một mình ở nhà chán lắm, anh có thể đưa tôi ra ngoài chơi được không?”

“Ra ngoài có hình người thì tiện hơn.” Lục Huyền quả nhiên nghe lời tôi răm rắp. Anh ta vừa nói vừa lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ, “Đây là Hóa Hình Đan. Cậu vốn dĩ đã khai mở linh trí, chỉ cần ăn nó vào là có thể hóa thành hình người.”

Lục Huyền đổ ra một viên, đặt trong lòng bàn tay đưa cho tôi xem.

Viên t.h.u.ố.c nhỏ bé tỏa ra ánh sáng vàng nhạt trong lòng bàn tay Lục Huyền, trông hấp dẫn vô cùng. Tôi không kìm được, nuốt chửng nó vào bụng.

“Tôi còn chưa nói xong, sao cậu đã ăn luôn rồi?” Lục Huyền bất lực nhìn tôi, “Cậu tin tưởng tôi đến vậy sao, không sợ tôi cho cậu ăn phải thứ không tốt à?”

Tôi nịnh nọt l.i.ế.m lòng bàn tay Lục Huyền, đang định dùng cái đầu nhỏ bé của mình cọ vào anh ta để tỏ ý tốt, nhưng giây tiếp theo, tôi cảm thấy cả con rắn như nóng ran lên.

Cứ như vậy, tôi bất ngờ hóa thành hình người ngay trong chăn của Lục Huyền.

5.

Tôi vẫn chưa quen với cơ thể hiện tại, theo bản năng liền muốn rúc vào người Lục Huyền. Nhưng anh ta lại như bị điện gi/ật mà tránh đi.

Không những thế, anh ta còn dùng chăn quấn tôi thành một cục tròn, chỉ cho phép tôi thò một cái đầu ra.

“Cậu… cậu đừng cử động lung tung, tôi đi tìm cho cậu một bộ quần áo.” Lục Huyền nói xong câu đó liền rời đi.

Tôi vén chăn lên, tò mò quan sát cơ thể mình. Làn da mịn màng, năm ngón tay linh hoạt, n.g.ự.c phẳng, tầm mắt tôi nhìn xuống thấp hơn nữa… Tôi lại quấn ch/ặt chăn lại.

Tiêu rồi, suýt chút nữa quên mất hình người của tôi chắc chắn là giống đực rồi!

Tôi vẫn chưa quên rằng hiện tại mình đang là một “rắn cái” mà!

Lục Huyền vừa rồi chạy nhanh như vậy, chẳng lẽ đã phát hiện tôi là giống đực rồi sao?

Tôi lo lắng đến mức quấn chăn xông ra ngoài, kết quả đ.â.m sầm vào n.g.ự.c Lục Huyền, trực tiếp té lăn quay ra đất.

Dù đ/au điếng, tôi vẫn không dám nới lỏng cái chăn, chỉ có thể ngọ nguậy cố gắng bò dậy. Nhưng tôi còn chưa kịp cựa quậy được mấy cái, Lục Huyền đã trực tiếp bế ngang tôi lên.

Cuối cùng, tôi mặc bộ đồ ngủ lông xù mà Lục Huyền đưa, nghiêng đầu nhìn gương mặt đang ngủ say của anh ta. Thật không thể tin nổi là tôi cứ thế lơ mơ qua mặt được anh ta.

Trong lòng tôi chợt có chút khó chịu. Lục Huyền… sao lại ngốc đến thế chứ?

Khiến một con rắn nhỏ thông minh như tôi cũng không đành lòng lừa dối anh ta nữa.

Mặc dù ở bên cạnh Lục Huyền thật sự rất hạnh phúc, nhưng tôi vẫn âm thầm hạ quyết tâm. Đợi đến mùa Xuân, tôi sẽ rời đi.

6.

“Em tên là gì vậy? Dễ thương thật đấy.”

Người phụ nữ trước mặt tự xưng là quản lý của Lục Huyền. Chị ta vừa thấy tôi đã nhiệt tình đến chào hỏi, điều này khiến tôi có chút không quen. Dù sao thì trong ký ức của tôi, loài người đều rất sợ chúng tôi, tránh xa chúng tôi.

Tôi có ấn tượng tốt với người phụ nữ chủ động thân thiết này, bèn chủ động nói tên mình: “Em tên là Hữu Cầm.”

Người phụ nữ đưa tay định sờ đầu tôi, nhưng bị Lục Huyền ho nhẹ một tiếng c/ắt ngang: “Không còn sớm nữa, chị Lâm, mau đi thôi.”

Đây là lần đầu tiên tôi đi bằng phương tiện giao thông của loài người. Lục Huyền không cho tôi thò mặt ra ngoài cửa sổ, nên tôi chỉ có thể áp mặt vào kính, tò mò quan sát thế giới mới mẻ này.

Tôi thấy cái gì cũng lạ lẫm, Lục Huyền không hề khó chịu mà kiên nhẫn giải thích cảnh vật ngoài cửa sổ cho tôi suốt đường đi.

Tôi liếc thấy người quản lý chị Lâm ngồi ở ghế phụ liên tục lén lút nhìn chúng tôi qua gương chiếu hậu. Lục Huyền còn chủ động giải thích: “Hữu Cầm là em họ của tôi ở dưới quê lên, đây là lần đầu đến thành phố lớn.”

Thế nhưng, sau khi xuống xe, chị Lâm lại lén lút kéo tôi lại: “Hữu Cầm, em không phải em họ của Lục Huyền đúng không?”

Chị ta đưa cho tôi một cốc đồ uống nóng. Tôi nếm thử một ngụm, vừa miệng vừa lòng đều ngọt ngào. Tôi biết cái này gọi là trà sữa, Lục Huyền đã m/ua cho tôi rồi.

Người m/ua trà sữa cho tôi đều là người tốt, tôi không định giấu chị ấy: “Đúng vậy, em là vợ của Lục Huyền.”

Người quản lý đầu tiên là sửng sốt, sau đó lại lộ ra vẻ thấu hiểu, lúc đi còn lẩm bẩm trong miệng: “Hèn chi, hèn chi, tôi đã nói mà… Hóa ra là ‘gay’…”

“Gay”? Ý là gì?

Loài người luôn có những từ ngữ kỳ quặc, tôi còn nhiều điều không hiểu nên cũng không bận tâm. Ngược lại, ánh mắt chăm chú cứ nhìn chằm chằm tôi mới khiến tôi quan tâm hơn.

Loài rắn bẩm sinh đã có khả năng cảm nhận cực kỳ nhạy bén. Quả nhiên, sau khi đi lòng vòng vài vòng, tôi đã thành công tóm được người vẫn luôn theo dõi tôi.

“Tại sao lại theo dõi tôi?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng sang tên hết nhà đất cho em chồng, chồng tôi lại vỗ tay tán thưởng. Ba ngày sau, khi máy bay cất cánh, bà mới phát hiện sổ hộ khẩu thiếu mất một trang.

Chương 9
Khi đang xếp hàng ở cửa lên máy bay, bà cụ đột nhiên xuất hiện ở cuối hàng, mái tóc hoa râm bay lòa xòa trong gió điều hòa, tay bà nắm chặt một chiếc túi ni lông, bên trong là mấy chiếc bánh bao vẫn còn đang bốc khói nghi ngút.
0