Phòng Tắm Thần Kỳ

Chương 10

05/01/2025 11:09

Tôi không phủ nhận rằng mình có chút cảm tình với Từ Giản của mười năm trước. Thành thật mà nói, thích anh ấy không phải là chuyện khó khăn. Nhưng tôi hiểu rằng Từ Giản ở tuổi 20 và Từ Giản ở tuổi 30 không phải là một người.

Ở thế giới này, tôi và anh thuộc về hai lĩnh vực khác nhau, hoàn cảnh sống khác nhau, thậm chí tôi còn không phân biệt được liệu trải nghiệm kia là thực hay chỉ là một giấc mơ. Trong tình huống như vậy, tôi không đủ can đảm để chủ động liên lạc với anh.

Mấy ngày trôi qua, khi tôi chuẩn bị giặt đồ thì bất ngờ phát hiện có thứ gì đó trong túi áo ngủ.

Lôi ra xem, đó là một tấm thiệp nhỏ được gấp gọn gàng.

Mở ra, trên đó là một bức vẽ phác họa đơn giản bằng bút chì.

Trong tranh là hình bóng một mỹ nhân trong làn nước, vài đường nét đơn giản nhưng rất tinh tế. Bên cạnh có dòng chữ: "Nữ thần núi Ngô Sơn vào giấc mơ."

Mặt sau tấm thiệp chỉ có hai chữ: "Tìm tôi."

Hẳn là lúc nào đó, Từ Giản đã lén bỏ nó vào túi tôi.

Vậy nên, tất cả những gì tôi trải qua đều là thật.

Tôi nắm c h ặ t tấm thiệp nhỏ, hình ảnh cậu thanh niên ấy hiện lên trong đầu.

Tấm thiệp ấy mang lại cho tôi một nguồn dũng khí to lớn. Cuối cùng, tôi quyết định sẽ thử một lần, vì mối qu/an h/ệ của chúng tôi mà nỗ lực.

Hiện tại, với Từ Giản, tôi chỉ là một người xa lạ. Tôi còn chưa nghĩ ra cách để tiếp cận anh. Đang loay hoay không biết phải làm gì thì tôi bất ngờ gặp anh ở công ty.

Buổi sáng hôm đó, vừa bước vào thang máy, tôi đã thấy Từ Giản đứng ở trong.

Anh mặc một bộ vest chỉnh tề, tóc chải ngược để lộ vầng trán sáng bóng, gương mặt càng thêm sắc nét nhờ kiểu tóc này.

"Từ Giản?" Tôi k i n h n g ạ c. "Sao anh lại ở đây?"

"Cô quen Từ tổng à?"

Lúc này tôi mới nhận ra, bên cạnh anh còn có trưởng phòng kinh doanh của công ty tôi, chị Phương Viên.

Từ tổng?

Sao lại là Từ tổng?

Từ Giản không phải là bác sĩ sao?

Anh mím môi, không trả lời câu hỏi của tôi. Thang máy đến tầng, anh bước ra trước.

Phương Viên nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, sau đó vội vã chạy theo anh.

Nhận thấy có điều gì đó không ổn, tôi gọi điện cho đồng nghiệp bên bộ phận kinh doanh:

"Gần đây các chị đang đàm phán dự án nào, có người tên Từ Giản không?"

"Em nói đến Tổng Giám đốc của Phương Hoa Khoa Học à?"

"Phương Hoa có một dự án nghiên c/ứu, công ty muốn hợp tác với họ để phát triển. Nhưng Từ Giản rất khó tiếp cận, dầu muối không ăn. Chúng tôi còn tìm cả đồng nghiệp cũ của anh ấy ở b/ệnh viện nhưng chẳng có kết quả gì. Em quen anh ấy à?"

"Không quen."

Tôi cúp máy, lòng đầy bối rối.

Từ Giản đã từng nói rằng anh muốn trở thành một bác sĩ xuất sắc, tại sao bây giờ lại trở thành một Tổng Giám đốc?

Càng nghĩ càng khó hiểu, cuối cùng tôi không chờ được nữa. Tôi cầm túi xách đi thẳng đến bộ phận kinh doanh chặn người.

Khi cửa phòng họp mở ra, tôi không thèm để ý xung quanh, trực tiếp bước đến trước mặt anh:

"Từ Giản, tôi muốn nói chuyện với anh."

"Tôi không có thời gian."

"Anh không được đi." Tôi kéo góc áo anh. "Tại sao anh không làm bác sĩ nữa? Không phải anh từng nói muốn trở thành người giỏi nhất trong ngành sao? Tại sao bây giờ lại dễ dàng từ bỏ như vậy?"

Sắc mặt Từ Giản lạnh hơn: "Chuyện này không liên quan đến cô."

"Liên quan đến tôi!" Tôi chắn trước mặt anh. "Từ Giản, anh thật sự không nhớ tôi sao? Một chút ấn tượng cũng không có à?"

Từ Giản mím môi: "Không."

Nói rồi định bỏ đi, tôi b ự c mình nói lớn: "Vậy thì anh phải chịu trách nhiệm với tôi!"

Lời vừa dứt, xung quanh vang lên tiếng hít sâu.

Các đồng nghiệp chẳng ai dám lên tiếng, nhưng họ đã vô thức tạo thành một vòng tròn không đều quanh tôi và Từ Giản, dáng vẻ ăn dưa rất rõ ràng.

Ánh mắt của Từ Giản ngày càng sâu thẳm hơn. Tôi lấy từ trong túi ra tấm thiệp nhỏ:

"Cái này không phải do anh vẽ sao? Từ Giản, anh từng nhìn thấy cơ thể tôi rồi..."

Miệng tôi đột nhiên bị anh bịt lại. Từ Giản khẽ ho hai tiếng: "Tôi đột nhiên có thời gian, đổi chỗ khác nói chuyện."

Từ Giản kéo tôi ra khỏi công ty, đến khi chắc chắn xung quanh không còn ai mới nói:

"Bác sĩ tôi giới thiệu cho cô, đã đi khám chưa?"

"Anh vẫn không tin tôi sao?"

Tôi c ắ n môi: "Anh dám nói chữ trên tờ giấy này không phải của anh?"

"Nhiều người đã từng nhìn thấy chữ của tôi."

Tôi cười lạnh: "Ý anh là cũng có nhiều người từng nhìn thấy m ô n g anh sao? Mọi người đều biết trên m ô n g anh có một cái bớt chứ?"

Từ Giản nghẹn lời.

Tôi hỏi anh: "Lần trước anh từng hỏi tôi, mục đích khi kể anh nghe những chuyện này là gì đúng không?"

"Bây giờ tôi đã nghĩ rõ rồi, tôi muốn anh chịu trách nhiệm với tôi."

Từng chữ tôi nói đều chắc nịch: "Từ Giản, tôi sẽ bám lấy anh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bí Ẩn Trên Đầu Lưỡi: Mì Lòng Heo

Chương 15
Lần đầu tiên tôi nghe thấy người chết nói chuyện, là trong một bát mì lòng heo. Đó là ngày thứ ba kể từ khi bạn thân của tôi mất tích. Chồng cô ấy cố vực dậy tinh thần, nấu mì cho mọi người. “Mọi người ăn nhiều một chút, không ăn thì lấy đâu ra sức mà đi tìm người.” Lòng heo được cắt thành những miếng dày, hầm đến mức thơm nức, đậm đà thấm vị. Tất cả mọi người đều cúi đầu ăn ngấu nghiến. Chỉ có tôi nghe thấy một giọng nữ quen thuộc: “Đừng ăn, tôi đang ở trong bát mì.” Đôi đũa trong tay tôi lập tức rơi xuống. Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi. Vương Cường còn tỏ vẻ quan tâm: “Sao không ăn? Không hợp khẩu vị à?” Mặt tôi trắng bệch, nhìn chằm chằm bát mì thơm nức trước mặt. Ngay giây tiếp theo, cô ấy lại lên tiếng. “Đừng vội nói ra.” “Thủ phạm vẫn còn ở trong quán mì.”
Hiện đại
Kinh dị
166