3.

Sau khi tốt nghiệp trung học, Bùi Chi Hàng và tôi cùng học một trường đại học.

Hắn và tôi không giống nhau, hắn là thiên chi kiêu tử, tương lai thừa kế cả công ty lớn cho dù không thừa kế công ty thì hắn cũng có rất nhiều lựa chọn khác.

Mà tôi, một đứa trẻ được sinh ra từ một gia đình bình thường, được ba mẹ gửi gắm kỳ vọng, quản chế rất khắc nghiệt.

Lần phản kháng duy nhất trong cuộc đời là vì học mỹ thuật.

Mẹ tôi nói: "Học mỹ thuật là dành cho người có tiền, chúng ta làm sao mà theo được. Con nghe mẹ với ba con nói đi, hai chúng ta còn có thể hại con được sao?"

Ba tôi nói: "Nếu như con cứ nhất quyết học vậy con cứ coi như con không có ba mẹ đi! Tóm lại, ba với mẹ con sẽ không cho con một đồng tiền nào cả!"

Lời nói của bọn họ sắc nhọn, đôi mắt lạnh lẽo giống như chỉ cần tôi không đồng ý thì sẽ c/ắt đ/ứt tình phụ tử, mẫu tử, coi như không còn liên quan gì nữa.

Đến khi điền nguyện vọng tôi còn do dự thật lâu, cuối cùng tôi vẫn chọn tương lai mà tôi mong muốn.

Học cái gì thực ra cũng không quan trọng.

Tôi chỉ là muốn chọn cuộc sống mà tôi muốn, chỉ vậy thôi!

Ngày đó mang theo hành lý đi, trên người tôi chỉ có mấy trăm tệ hàng ngày tích cóp được.

Đầu tiên là làm nhân viên phục vụ ở một quán ăn nhỏ, bưng thức ăn, rửa chén, tiền lương không quá cao nhưng tiện ở chỗ là có thể ở trong phòng chứa đồ rộng khoảng hai mét vuông trong quán.

Bên ngoài bức tường có một chú chó nhỏ tên là Vượng Tài, nó cũng giống tôi không có nhà để về, được ông chủ thu nhận.

Bùi Chi Hàng không biết nghe được tin tức từ nơi nào, không tới vài ngày sau đã tới trước cửa tiệm, thấy tôi mặc quần áo mỏng manh tay bưng bát, người đứng ở cửa bỗng bật khóc.

Hắn nắm lấy cổ tay tôi, khóc nấc lên:

"Lục Ly, cậu đi theo tớ, tớ nhất định sẽ mãi mãi đối xử tốt với cậu."

Khách hàng và ông chủ đều tò mò nhìn qua, tôi vươn tay kéo tay Bùi Chi Hàng ra, nói với hắn:

"Đây là cuộc sống của tôi."

Khi Bùi Chi Hàng rời đi, trong lòng tôi có chút khó chịu.

Đáng tiếc khi đó không thể nào đáp lại tình cảm chân thành của đối phương, cũng không thể thay đổi cuộc sống hiện tại.

Đáng lẽ... người không cùng thế giới thì không nên cưỡng cầu.

Hôm sau, Bùi Chi Hàng mang theo hành lý gõ cửa cửa hàng, ánh mắt sáng ngời như có thể th/iêu đ/ốt tôi:

"Lục Ly, cậu không muốn đi theo tớ vậy thì tớ ở lại đây với cậu."

"Cậu không cần đi đâu, cứ để tớ đi vào cuộc sống của cậu."

Bùi Chi Hàng năm mười chín tuổi trong mắt chỉ chứa Lục Ly.

Hắn không quan tâm tôi tỏ ra lạnh nhạt, dùng sự chân thành soi sáng bóng tối trong tôi, sau khi tiến vào lại cẩn thận mà đóng cửa lại

Sau đó hắn cười nói với tôi: "Không sao hết, em không cần thay đổi, cứ để anh thay đổi là được."

Mà hiện tại, hắn nuốt lời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi lỡ tay nhuộm hồng quốc bảo gấu trúc

Chương 11
Giới thiệu: Trong ngày đầu tiên đi làm tại cơ sở nghiên cứu gấu trúc, thực tập sinh Mễ Lạc đã giặt bộ đồng phục màu đỏ, không ngờ thuốc nhuộm bị phai ra khiến bảo vật quốc gia "Tích Tiếu" bị nhuộm thành màu hồng. Video phát trực tiếp sự việc này nhanh chóng lan truyền khắp mạng xã hội, khiến cư dân mạng bùng nổ, còn giám đốc vườn thú thì cầm dao lao đến hiện trường. Thế nhưng, thật bất ngờ khi chính chú gấu trúc lại đem lòng yêu thích màu hồng này, thậm chí còn tự "trang điểm" và tạo dáng, tạo nên một cơn sốt nổi tiếng khắp nơi. Mễ Lạc từ chỗ suýt bị sa thải đã lội ngược dòng trở thành nhân viên chăm sóc xuất sắc. Điều kinh ngạc hơn cả là cậu có thể nhìn thấy những dòng suy nghĩ của gấu trúc dưới dạng phụ đề, từ đó phơi bày âm mưu đáng sợ đằng sau việc kiểm soát bằng chip công nghệ cao. Một cuộc phiêu lưu kỳ ảo về bảo vật quốc gia, công nghệ và nhân tính, vừa đầy ắp tiếng cười lại vừa ấm áp cảm động.
0