Để x/á/c nhận suy đoán của mình, tôi đến bệ/nh viện.

Trong lúc khám tổng quát, bác sĩ khuyên tôi nên đăng ký khoa hậu môn trực tràng.

Tôi cầm tờ phiếu khám, chỉ cảm thấy nhục không để đâu cho hết.

“… Tôi nghi là mình không còn sạch nữa.”

Nhưng cuối cùng tôi vẫn đi khám.

Kết quả kiểm tra cho thấy tôi đúng là không còn sạch thật.

Tôi lập tức hoảng h/ồn, cả người căng cứng.

“Bác sĩ, có phải bác sĩ nhầm rồi không? Tôi không…”

“Ai đến chỗ tôi kiểm tra cũng nói y như cậu.”

Bác sĩ ngẩng đầu lên, đẩy kính.

“… Còn chuyện thật sự có sướng hay không, cậu không biết à?”

Tôi cứng họng.

Không sướng, chuyện đó tôi biết rất rõ.

Trong nháy mắt, cả người tôi lạnh ngắt.

Thật sự có người mỗi đêm lẻn vào nhà tôi, bò lên giường tôi, bẻ cong một trai thẳng như tôi.

Mà nghi phạm lớn nhất lại chính là người hàng xóm đối diện kia.

Thế là tôi báo cảnh sát.

Cảnh sát đến tận nơi kiểm tra, nói nhà tôi không có dấu vết bị cạy khóa, còn hỏi tôi có từng làm mất chìa khóa ở đâu không.

Lúc lắp ổ khóa này, tổng cộng chỉ có ba chiếc chìa.

Hai chiếc ở trên người tôi, một chiếc dự phòng nằm trong tủ, vẫn còn nguyên.

Cảnh sát nói không có chứng cứ thì không thể tùy tiện bắt người.

Dù trong lòng tôi gần như đã có thể chắc chắn chính là cái tên dê xồm đó, chính là người hàng xóm đối diện kia.

Nhưng muốn bắt được cái tên hàng xóm âm u đó, tôi nhất định phải có bằng chứng trong tay.

Tôi lắp camera ở hành lang, thậm chí còn thay luôn cả ổ khóa mới.

Tôi không tin.

Chuẩn bị kỹ đến mức này rồi, thế nào cũng bắt quả tang được, đến lúc đó xem anh ta còn gì để nói.

Camera là tôi thuê thợ tới lắp, mọi việc rất thuận lợi.

Chỉ có lúc tôi tự thay ổ khóa thì xảy ra chút sơ suất.

Đúng lúc tôi đang thay khóa, Thẩm Yến vừa hay đi ngang qua.

Có lẽ anh ta vừa từ cửa hàng tiện lợi về, trên tay xách hai gói mì ăn liền, hai chai nước khoáng và một hộp bao siêu mỏng.

Nhìn thấy tôi đang ngồi xổm nửa người, dụng cụ vương vãi khắp đất, anh ta tiện miệng hỏi một câu:

“Anh đang thay khóa à?”

Tôi quay lưng về phía anh ta, không hiểu sao lại thấy chột dạ.

“Ừm, trong khu chung cư này tr/ộm hơi nhiều.”

Tôi có một cái tật, hễ nói dối là tai sẽ đỏ, nói chuyện cũng lúng túng hẳn đi.

Hồi bé, người lớn trong nhà rất thích nhân lúc đó hôn tôi một cái, nhìn tôi đỏ từ vành tai đến tận khắp người.

Không ngờ chuyện đó lại khiến anh ta chú ý.

Thẩm Yến bước lại gần.

Nhìn thấy tôi theo bản năng chộp ngay lấy một cái mỏ lết lớn ở cạnh bên, anh ta phì cười.

“Hình như anh không biết thay thật.”

“Dụng cụ cầm sai hết rồi.”

Đương nhiên là sai.

Bởi vì thứ đó vốn là do anh ta xuất hiện.

Khiến tôi theo bản năng muốn dùng nó để phòng thân.

Có điều Thẩm Yến dường như không để ý đến động tác nhỏ ấy của tôi.

Anh ta ngậm kẹo cao su, đứng phía sau tôi, hơi khom người xuống, chỉ vài thao tác đã lắp xong cái khóa mới.

“Xong rồi.”

“Thấy anh ngồi sửa cả buổi chiều.”

“Sau này mấy việc thế này cứ gọi tôi, không cần cố quá.”

Tôi: “…”

Tôi cầm dụng cụ trong tay.

Đứng lên cũng không xong mà không đứng lên cũng chẳng được.

Có lẽ cái cảm giác âm u mà anh ta mang theo quá nặng.

Đợi đến khi anh ta rời đi, đôi chân vốn ngồi xổm thay khóa của tôi mềm nhũn đến mức suýt quỳ luôn xuống đất.

Người này sửa khóa đúng là nhanh thật.

Thảo nào đêm nào cũng dám ra vào nhà tôi như chốn không người, ban ngày còn làm như không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng sửa khóa nhanh thì có ích gì?

Nhân cơ hội này cứ để anh ta nghĩ rằng tôi không có hậu chiêu.

Ngoài hành lang có camera.

Nhất định sẽ bắt được anh ta tại trận.

7

Lúc tôi tỉnh dậy, cả người như sắp bị va đ/ập đến rã ra.

Quả nhiên như tôi dự đoán, chiếc c/òng tình thú khóa trên cổ tay không biết đã mở từ lúc nào, rơi dưới đất.

Cho dù thay khóa cũng không ngăn được trái tim của tên dê xồm.

Không biết tối qua đã xảy ra chuyện gì, nhưng giọng tôi lúc này đã khàn đặc.

Tôi miễn cưỡng chống người dậy, mở đoạn video trong camera.

Quả nhiên có một người đi vào nhà.

Tôi biết ngay mà, mấy chuyện này đều là do tên bi/ến th/ái Thẩm Yến làm.

Đúng là nhìn mặt thì đàng hoàng tử tế, ai ngờ lại là loại mặt người dạ thú.

Trong nháy mắt, cảm giác mơ mơ hồ hồ suốt bao ngày qua cuối cùng cũng có câu trả lời, tức đến mức tôi bật cười thành tiếng.

Cơn gi/ận lập tức bùng lên đỉnh điểm.

Tôi không chỉ bắt anh ta bồi thường tiền.

Mà còn phải bồi thường sự trong sạch cho tôi.

Tôi hùng hổ lao sang, trên người chỉ tùy tiện khoác một chiếc áo, đã bấm chuông cửa nhà đối diện.

Có lẽ Thẩm Yến vừa mới ngủ dậy, chậm rãi ra mở cửa.

Trên người anh ta chỉ có một chiếc quần đùi, miệng còn đang ngậm bàn chải đ/á/nh răng.

Bờ vai rộng lớn lốm đốm đầy những dấu răng nhỏ li ti, m/ập mờ đến mức quá đáng.

Anh ta nâng mắt lên, nhìn thấy tôi đầu tóc quần áo không chỉnh tề, ánh mắt bỗng tối đi vài phần khó hiểu.

“Anh tìm tôi có chuyện gì sao?”

“Gấp đến mức không kịp mặc quần à?”

Tôi chộp ngay lấy vai anh ta, mặc cho anh ta hơi nhướng mày, vẻ mặt không tỏ ý gì, một phát đ/è thẳng người xuống giường.

Tôi nghiến răng nghiến lợi:

“Tôi biết ngay là anh, cái đồ bi/ến th/ái!”

“Đồ chó ch*t, cái đồ bi/ến th/ái âm u!”

Thẩm Yến hơi nhíu mày.

“Ai nói gì với anh à?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu Gia Thật Cũng Phải Làm Pháo Hôi Sao?

Chương 15
Ngày đầu tiên được nhận về hào môn, trở thành thiếu gia thật, tôi liền lấy cớ nước rửa chân quá lạnh để chia tay bạn trai đang ở chung trong căn phòng thuê. Tống Kinh Mặc quỳ một gối xuống đất, tay vẫn nắm lấy cổ chân tôi. Nghe vậy, hắn hơi ngẩng đầu lên. “Chỉ vì chuyện đó thôi sao?” “Tất nhiên là không chỉ thế!” Tôi bắt đầu liệt kê từng tội của hắn. “Còn vì anh vô dụng nữa! Chỉ có thể dẫn tôi sống ở cái nơi rách nát này, cửa sổ thì lọt gió, cách âm thì tệ! Lại còn toàn sức trâu sức bò, lực tay mạnh như vậy, mỗi lần đều làm tôi đau!” Tống Kinh Mặc im lặng. Hắn chỉ đứng đó nhìn theo bóng lưng tôi rời đi. Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa một bước, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. [Chậc, nếu tiểu thiếu gia biết chỉ vì mấy lời hôm nay của cậu ta mà phản diện hoàn toàn hắc hóa, không biết cậu ta có hối hận không nhỉ?] [Không ai thấy pháo hôi tiểu thiếu gia này thực ra chính là thuốc an thần của phản diện sao? Cậu ta vừa đi, phản diện lập tức bắt đầu phát điên rồi. Tôi xin mặc niệm trước cho nam chính ba giây.]
781
4 Lỗi Chính Tả Chương 12
6 Tuyệt Vọng Chương 13
11 Bọ Ăn Xác Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi thuần phục gã hàng xóm âm u thành chó

7
Sau khi căn hộ đối diện chuyển đến một người hàng xóm nam, sáng nào thức dậy tôi cũng phát hiện trên người mình có thêm những dấu đỏ mập mờ. Nhưng đối phương cực kỳ xảo quyệt, không để lại bất cứ chứng cứ nào. Là một trai thẳng chính hiệu, tôi không thể tiếp tục chịu đựng kiểu quấy rối không hồi kết này nữa. Thế là tôi lắp camera ngoài hành lang, quyết tâm bắt quả tang cái tên biến thái âm u đang nhòm ngó mình. Cuối cùng, tôi cũng lấy được chứng cứ từ camera. Tôi nóng lòng túm cổ áo tên biến thái đó, đè hắn xuống giường, ngay trước mặt hắn bấm mở video. Trong đoạn ghi hình, nửa đêm tôi gõ cửa nhà hắn. Mặc cho ánh mắt sửng sốt của hắn, tôi cưỡi thẳng lên người hắn, ở thế áp đảo như nữ vương. “Anh không cần em nữa sao?” “Tại sao mấy hôm nay anh không chịu hôn em?” Tư thế trong video giống hệt tư thế hiện tại khi tôi đang cưỡi trên người hắn. ? Tên biến thái âm u đó… lại là chính tôi.
Boys Love
Hiện đại
0
Cục Nợ Chương 16.