Thuở trẻ, cô Mạnh cũng từng là một thiếu nữ rạng rỡ, tràn đầy sức sống.
Bà yêu ông Đoàn ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ôm ấp biết bao mộng đẹp về tình yêu.
Bà cố gắng trở thành một tiểu thư dịu dàng đúng chuẩn khuôn mẫu.
Ông đối xử tốt với bà.
Bà từng nghĩ...
Đó là khởi đầu của một câu chuyện cổ tích.
Ai ngờ.
Người đàn ông hoàn hảo đến mức không giống người thật ấy...
Lại cũng yêu đàn ông.
Vì nhà họ Đoàn cần người nối dõi.
Sau khi ông nội của Đoàn Dịch qu/a đ/ời.
Cha cậu lập tức không chờ nổi nữa, muốn đi theo đuổi tình yêu đích thực của mình.
Còn cô Mạnh...
Chỉ cảm thấy bản thân chẳng khác gì một công cụ sinh con.
Mười bảy năm sau.
Nơi đất khách quê người.
Cuối cùng cô Mạnh cũng hòa giải với quá khứ.
Nhưng... Sẽ không bao giờ tha thứ.
14
Sau đó, Đoàn Dịch và cha cậu ngồi nói chuyện rất lâu trong khu vườn nhỏ.
Lúc rời b/ệnh viện, cha của Đoàn Dịch đứng lặng trước cổng rất lâu.
Ánh mắt nhìn theo con trai giống như một lời từ biệt.
Sau ngày hôm đó, Đoàn Dịch trở về nước một tuần.
Lần xuất hiện tiếp theo ở châu Âu.
Cậu đã trở thành giám đốc mới chi nhánh châu Âu của công ty cô Mạnh.
Tôi nghĩ.
Có lẽ lần về nước ấy...
Là để hòa giải với mẹ mình.
Nhìn chiếc áo len cổ lọ màu xám trên người cậu.
Tôi chợt nhớ áo khoác và khăn quàng lần trước cậu đưa cho tôi vẫn còn để ở nhà.
Đang định nói lần sau gặp sẽ trả thì cậu bỗng lên tiếng.
"Thanh Thanh, áo khoác với khăn quàng lần trước... Bao giờ tiện thì trả tôi nhé?"
Tôi hít hít chiếc mũi đã lạnh đỏ.
"Xin lỗi nhé, hôm nay tôi quên mang. Lần sau gặp tôi trả được không?"
"Không được."
Cậu cụp mắt xuống.
"Tôi rất thích chiếc áo đó. Ngày mai muốn mặc."
...
Đây là lần đầu tiên sau nhiều ngày, Đoàn Dịch bước vào nhà tôi.
Cậu đứng ở huyền quan, mỉm cười.
Ngay cả cửa chính cũng không đóng.
Trông đúng kiểu chỉ định lấy áo rồi đi.
Tôi tìm một chiếc túi xách, bỏ áo khoác và khăn quàng vào.
Vừa đưa sang.
"Rầm!"
Cánh cửa lớn đột ngột đóng sầm lại.
Đoàn Dịch kéo mạnh tôi vào lòng.
Ép tôi dựa lên tủ giày.
Tôi kinh ngạc mở to mắt.
"Đoàn Dịch!"
Cậu khẽ cười.
"Ừm."
Một tay ôm lấy eo tôi.
Một tay giữ sau gáy.
Nụ hôn dữ dội như mưa bão bất ngờ ập xuống.
Tôi khó nhọc thở dốc.
"Rõ ràng nói lấy đồ xong sẽ đi. Cậu đúng là đồ mặt dày!"
Cậu nghiền ngẫm đôi môi tôi.
"Theo đuổi vợ rồi... Còn cần mặt mũi làm gì?"
"Thanh Thanh."
"..."
"Thanh Thanh..."
"..."
"Gì?"
"Anh hôn tôi rồi. Anh phải chịu trách nhiệm."
"Cút! Rõ ràng là cậu cưỡng hôn tôi."
"Được. Vậy để tôi chịu trách nhiệm với anh."
...
Không nói lý nổi!
Quả nhiên chênh nhau năm tuổi...
Đúng là có khoảng cách thế hệ!
15
Đến Tết.
Vì công việc nên tôi không về nước.
Đoàn Dịch cũng ở lại đây với tôi.
Thậm chí còn mặt dày dọn đến ở chung.
Lần thứ N nhìn thấy cậu ta chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi đi qua đi lại khắp nhà.
Tôi cầm ngay chiếc gối ôm ném sang.
"Đoàn Dịch! Mặc quần áo tử tế vào!"
Cậu cụp mắt, tỏ vẻ đáng thương.
"Em không có quần áo."
Đúng vậy.
Chuyển đến ở nhà tôi.
Cậu ta chẳng mang theo nổi một bộ đồ thay.
Suốt ngày mặc quần áo của tôi.
Tôi nhắm mắt, lướt qua người cậu để đi lấy quần áo.
Ai ngờ cậu ta ôm chầm lấy tôi từ phía sau.
Giọng nói trầm thấp, đầy tủi thân.
"Bây giờ thân hình em không còn hấp dẫn được Thanh Thanh nữa sao? Rõ ràng lúc hôn nhau, anh còn lén sờ em."
Tôi kinh hãi.
Vừa x/ấu hổ vừa tức gi/ận bịt miệng cậu ta.
"Nói bậy! Ai sờ cậu chứ!"