Tằm Đực

Chương 1

10/07/2025 11:08

Trời vừa hửng sáng, mẹ tôi đã nhét cho tôi một bó lớn lá dâu.

"Mau mang cho em trai mày đi, hôm nay là ngày nhả tơ, không được để con trai ngoan của tao đói bụng."

Tôi ôm lá dâu, mắt còn lờ đờ vì ngái ngủ, bước về phía sân sau.

Em trai tôi là con tằm quý giá nhất làng, tơ nó nhả ra mềm mại và óng mượt nhất.

Sợi tơ tỏa ra mùi hương nồng nàn khiến người ta say đắm.

Phụ nữ trong làng đã mong ngóng từ lâu, chỉ chờ đến hôm nay để tranh nhau m/ua về may xiêm y lộng lẫy.

Một giọng the thé vang lên giữa đám đông.

"Tôi đợi từ nửa đêm rồi đấy, hôm nay nhất định phải m/ua được."

Từ Đại Nương vốn không ưa bà ta, liền bực bội:

"Ồi giời, nói như chỉ mình bà đến ấy. Tôi xem hôm nay ai dám tranh với tôi?"

Nghe họ cãi nhau, tôi bất lực lắc đầu.

Tơ mà em tôi nhả ra, đâu phải ai muốn cũng có.

Thôi, lát nữa rồi họ sẽ hiểu.

Đúng lúc đó, trong phòng em tôi vang lên tiếng sột soạt cọ xát trên nền đất.

Chắc nó đói rồi.

Tôi vội mở cửa bước vào với bó lá trên tay.

Lá dâu trong phòng đã bị gặm nham nhở, vương vãi khắp nơi.

Em trai tôi đang lê cái thân tròn trĩnh quanh phòng.

Da nó trắng bệch, lớp mỡ dày khiến bụng căng phồng từng đ/ốt như sắp n/ổ tung.

Nghe tiếng cửa mở, nó lập tức ngã phịch xuống đất như một đống thịt, liếc mắt nhìn tôi.

"Sao giờ này mới đến? Muốn ch*t đói tao à?"

"Tin không, tao sẽ mách bố mẹ, để họ đ/á/nh ch*t mày!"

Giọng nó còn non nớt, nhưng ẩn chứa sự đe dọa khiến tôi sợ hãi co rúm người.

Tôi vội vàng đưa bó lá dâu đến trước mặt nó.

Không ngờ thấy lá dâu, nó bĩu môi chê bai:

"Tao không ăn thứ lá rác này nữa!"

"Chẳng có mùi vị gì cả, thế này sao nhả được tơ ngon?"

Nói xong, nó hằn học húc cả người tôi ngã về phía cửa.

Tôi chới với chống tay vào khung cửa giữ thăng bằng, bỗng phát hiện ngón tay bị dằm gỗ cứa rá/ch.

Vài giọt m/áu lộ ra ngoài không khí, lòng tôi hoảng lo/ạn.

Quả nhiên, em trai thấy m/áu, mắt không giấu nổi vẻ thèm khát.

Nước dãi từ từ chảy ra từ khóe miệng.

Như thể chỉ ngay giây sau thôi, nó sẽ lao thẳng về phía tôi...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm