Quyến Luyến Không Quên

Chương 11

27/09/2025 16:46

Vừa bước ra khỏi ký túc xá, trước mắt tôi là một người đàn ông với hàng lông mày lạnh nhạt, mặc vest chỉn chu, tay xách theo một cái túi to hoàn toàn không hợp phong cách. Chúng tôi cứ thế nhìn nhau, không hiểu sao anh trông có chút… phong trần.

Thấy tôi, anh theo phản xạ bước lên một bước định đỡ, nhưng khi sắp chạm vào tôi thì dừng lại.

“Cần anh đỡ không?”

Là Phó Thời Dục nói vậy.

Sức tôi từ tầng ba đi xuống đã gần cạn rồi, nên chẳng còn thời gian ngại ngùng nữa, chỉ gật đầu.

Đầu ngón tay lạnh buốt của anh lướt qua tay tôi, khiến tôi rùng mình một cái, theo phản xạ rụt lại.

Đúng là một tảng băng di động!

Phó Thời Dục lập tức để ý, hơi nhíu mày lo lắng hỏi: “Người nóng vậy sao?”

Tôi lại gật đầu.

Anh suy nghĩ một chút, rồi nói một câu “mạo phạm rồi” trước khi đưa tay chạm trán tôi, lông mày càng nhíu ch/ặt hơn.

Có lẽ là bản năng nghề nghiệp của bác sĩ trỗi dậy, anh không nói không rằng liền kéo tôi chạy thẳng đến bệ/nh viện.

Tôi cũng không từ chối nữa, chỉ thầm nghĩ lúc nào khỏi bệ/nh nhất định phải cảm ơn anh tử tế.

Vừa ngồi vào xe, tinh thần căng thẳng của tôi lập tức thả lỏng. Trong xe ấm áp, mùi hương dễ chịu, mát lạnh như dòng suối mùa đông – giống như chính con người anh vậy.

Ban đầu tôi còn cố mở mắt nhìn đường, nhưng một lúc sau mí mắt bắt đầu đ/á/nh nhau.

Phó Thời Dục nhẹ giọng dỗ: “Tri Vận, đừng ngủ.”

Nhưng giọng anh còn ru ngủ hơn nữa, tôi chỉ lí nhí “vâng” một tiếng rồi tiếp tục ngủ gật.

Có vẻ anh sốt ruột, gọi tôi thêm mấy lần.

Tôi quá mệt, đổi tư thế rồi ngủ luôn.

Cả người nóng bừng thì bỗng có thứ mát lạnh đặt lên trán, dễ chịu vô cùng. Khi miếng lạnh đó sắp rời đi, tôi vô thức ôm lại, dán lên mặt mình.

Phó Thời Dục thở dài bất lực, giọng càng nhẹ hơn: “Tri Vận, ngoan nào, anh đang lái xe.”

Sau đó thì tôi không nhớ gì nữa – chỉ biết lúc thì tiêm, lúc thì chụp phim, bên tai toàn là giọng anh dịu dàng trấn an.

Tôi tỉnh hẳn khi đang nằm trong phòng bệ/nh. Lơ mơ một lúc mới nhận ra Phó Thời Dục đang dựa tay chống đầu ngủ gật bên cạnh.

Lần đầu tiên tôi ngắm kỹ anh ấy khi đang ngủ.

Không còn vẻ nghiêm nghị lúc tỉnh, gương mặt thả lỏng trông vô tội đến lạ, như một chiếc bình sứ trắng mong manh dễ vỡ.

Đang mãi ngắm thì tôi phát hiện trên cánh tay anh – ngoài những vết s/ẹo cũ – lại xuất hiện thêm vài vết mới, trông như bị ai cào.

Anh nuôi mèo rồi à?

Không hiểu sao tôi đưa tay ra, khẽ chạm vào những vết s/ẹo ấy.

Nhiệt độ cơ thể anh truyền qua tay tôi khiến tôi sực tỉnh, lập tức ngẩng đầu nhìn anh – và đúng lúc đó, tôi chạm ngay ánh mắt sâu thẳm của anh.

“Bùm” một tiếng trong đầu tôi.

Tim tôi đ/ập như trống, lòng bàn tay đổ mồ hôi, thậm chí tôi còn tưởng mình lại sốt lên rồi.

Tôi né ánh mắt anh, trước tiên cảm ơn vì anh đưa tôi vào viện, rồi buột miệng hỏi: “Ờm… anh nuôi mèo à? Móng vuốt sắc gh/ê.”

Trời đất ơi, tôi đang nói gì vậy?!

Mà kiểu vết s/ẹo đó thì rõ ràng… rất riêng tư. Cái miệng tôi đúng là không biết kiểm soát!

“Con mèo à?”

Phó Thời Dục nhìn theo ánh mắt tôi, nụ cười lập tức lan khắp đáy mắt: “Không có. Nhưng có một nhóc sợ tiêm.”

Rồi anh cứ thế nhìn tôi mà cười.

Tôi ngẩn ra một chút, ký ức x/ấu hổ lập tức hiện về.

Có lẽ… là lúc tôi mê man không chịu tiêm mà cào anh…

Mặt tôi đỏ bừng lên ngay lập tức.

Nhìn vết thương của anh, tôi càng áy náy, lí nhí nói: “Xin lỗi nhé, lại làm anh bị thương rồi.”

Phó Thời Dục lắc đầu, ra hiệu đừng lo.

Cánh tay anh vốn đầy s/ẹo, giờ nhìn kỹ lại càng xót xa hơn.

Có lẽ vì vừa hồi tỉnh, tôi buột miệng hỏi: “Vậy… mấy vết trước kia, có đ/au không?”

Hỏi xong tôi lập tức hối h/ận. Chúng tôi quen nhau chưa được mấy tháng, tôi không nên hỏi chuyện riêng tư như vậy.

Đang định xin lỗi thì Phó Thời Dục hiếm hoi trả lời:

“Đau đớn giúp con người tỉnh táo.”

Dùng đ/au đớn… để giữ cho mình tỉnh táo?

Thấy tôi ngơ ngác, Phó Thời Dục vẫn mỉm cười dịu dàng, vừa rót nước cho tôi vừa cúi đầu nói:

“Em chẳng phải vẫn luôn muốn nghe chuyện đời tư của anh sao? Hôm nay thỏa mãn em.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
10 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hủy hôn rồi cải giá lấy Thái tử sâu nặng tình cảm, vị hôn phu cũ phát điên

Chương 7
Trong yến tiệc khải hoàn của huynh trưởng. Vị hôn phu say khướt, ngủ cùng góa phụ xinh đẹp đang ở nhờ nhà hắn. Bị bắt tại trận. Người góa phụ xiêm y không chỉnh tề, khóc như mưa rơi hoa lê rụng, suýt chút nữa đâm đầu vào tường. Được vị hôn phu ôm chặt trong lòng. Hắn khẩn thiết cầu xin ta: "A Lăng, tất cả đều là lỗi của ta, ta đã không khống chế được bản thân, cưỡng ép Phó Doanh." "Giờ đây, nàng ấy chỉ là cô gái cô độc không nơi nương tựa, ngươi hãy cho phép ta nạp nàng làm thiếp." "Ta thề, sẽ không liếc nhìn nàng dù một lần." "Trong lòng ta chỉ có mình ngươi." Vị hôn phu quỳ gối thề thốt. Ta cười khẽ. Thánh chỉ ban hôn với thái tử vừa mới tới phủ môn, ta đang đau đầu không biết mở lời thế nào với vị hôn phu. Nay chẳng phải vừa hay giải được cái khó trong lửa đỏ sao?
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
1