"Á——!" Tiếng hét thất thanh vang khắp phòng.

Anh tôi ngồi thản nhiên trên sofa, bình thản nói: "Cái thằng nhóc ng/u xuẩn này hôm nay dám đụng vào di vật của mẹ tôi, đừng nói là ngã đ/au, nó có ngã c.h.ế.t cũng là đáng đời!"

"Các người đừng quên em gái tôi. Từ nhỏ con bé đã coi trọng nhất là tôi và mẹ. Lúc sống con bé có thể quậy các người đến long trời lở đất, thì c.h.ế.t rồi con bé cũng có thể khiến các người không một ngày yên ổn! Các người chưa bao giờ tôn trọng con bé, linh h/ồn của con bé sẽ không siêu thoát đâu."

"Đợi đấy, con bé sẽ đến từng nhà các người để b/áo th/ù!"

"Tôi cũng vậy, từ hôm nay trở đi, một xu, một hạt gạo cũng đừng hòng lấy được từ tôi."

"Những thứ đã lấy trước đây, phiền các người quy đổi ra tiền mặt, trả lại trong vòng ba ngày. Danh sách và hóa đơn, tôi sẽ để luật sư gửi tận nhà."

Đám họ hàng mặt c/ắt không còn giọt m.á.u: "Cố Phong! Mày là đồ vo/ng ơn bội nghĩa! Năm đó không có bọn tao đồng ý, em gái mày có được vào m/ộ tổ không?"

Anh tôi cười, nụ cười lạnh thấu xươ/ng: "Năm đó, tôi quỳ trước Từ đường, dập đầu đến mức chảy m.á.u, hứa cho mỗi nhà năm mươi triệu, mới đổi lại được một cái bia inox đổ bê tông cho Hiểu Hiểu, đặt ở nơi xó xỉnh nhất của m/ộ tổ, để con bé phải hứng mưa chịu sét. Các người lừa tôi không hiểu chuyện, lừa tôi rằng con gái chưa chồng phải vào m/ộ tổ mới được an nghỉ, nếu không sẽ bị đạp xuống Linh Hà làm cô h/ồn dã q/uỷ! Những khổ cực tôi chịu năm đó, một nửa là do các người ban cho! Được! Chuyện vào m/ộ tổ coi như là ơn, tôi đã ghi nhớ ba năm, trả cũng đã đủ ba năm. Từ nay về sau, thanh toán xong xuôi, cấm các người làm phiền hai anh em tôi nữa!"

Đám người định làm lo/ạn tiếp, anh tôi cầm điện thoại lên: "Bảo vệ, vào dọn dẹp hiện trường."

Một đám bảo vệ huấn luyện bài bản tràn vào, không khách khí lôi cổ từng người ra ngoài.

Căn nhà cuối cùng cũng trở lại yên bình. Tôi ngồi xuống cạnh anh tôi để an ủi. Anh lặng người hồi lâu mới ngẩng lên nhìn tôi: "Hiểu Hiểu, sau này, anh thật sự chỉ còn lại mình em thôi."

"Anh, em vẫn luôn ở đây mà. Dù hình như chẳng giúp được gì nhiều."

Anh quay sang, hốc mắt hơi đỏ nhưng lại nở một nụ cười: "Ai bảo thế. Cái chiêu dọa người lúc nãy hiệu quả lắm. Hơn nữa bây giờ em là công chức Địa phủ rồi! Hai anh em mình song ki/ếm hợp bích, tương lai chắc chắn sẽ vô cùng xán lạn."

14.

Anh tôi đột nhiên vỗ đùi một cái khiến tôi gi/ật b.ắ.n mình, "Em vừa bảo là tháng Giêng dương khí nặng, q/uỷ không dám ra ngoài quậy phá đúng không?"

Tôi ngơ ngác gật đầu.

"Thế thì đúng rồi! Những chỗ có thể trốn dương khí chỉ có bấy nhiêu thôi! Bây giờ đi bắt, bắt con nào trúng con nấy!"

Tôi thụt lùi lại, bắt đầu lười biếng: "Anh ơi, hôm nay là mùng Ba Tết mà."

"Mùng mấy mặc kệ!" Anh lôi tôi dậy, "Nhanh lên, tranh thủ lúc q/uỷ đang ăn Tết, bắt nào!"

Tôi gào khóc t.h.ả.m thiết khi bị kéo đi: "Người ta ăn Tết còn tôi phải tăng ca! Có còn nhân quyền cho q/uỷ không hả!"

Thực tế chứng minh, chiêu này của anh tôi tuy hơi "thất đức" nhưng cực kỳ hiệu quả.

Tại nghĩa trang, một con q/uỷ đang lén gặm đồ cúng, lúc bị tôi bập c/òng tay vào vẫn còn ngơ ngác: "Đang Tết nhất mà cô làm cái gì thế!"

Tôi lạnh lùng vô tình: "C/âm mồm, trước KPI thì không có ngày lễ!"

Ở một căn nhà m/a, mấy con q/uỷ nhát gan đang tụ tập đ.á.n.h bài lá giấy. Thấy tôi đến, bài rơi lả tả: "Không thể nào, Sếp ơi! Tết nhất cũng đi bắt đ.á.n.h bạc à?"

"Quét sạch tệ nạn... phi! Ta tới để bắt q/uỷ!"

Lúc đi ngang qua m/ộ của mình, tôi phát hiện ra có một con q/uỷ đang cuộn tròn dưới bia m/ộ của tôi ngủ say như c.h.ế.t!

"Cái đờ mờ!" Tôi nổi trận lôi đình, xông lên bồi một cước, "Nhà của bà đây, bà còn chưa được ở ngày nào! Sao ngươi dám!"

Ba đ.ấ.m hai đ/á khiến con q/uỷ kêu oai oái: "Chỗ bao ăn bao ở khó tìm quá mà Đại ca, em phải đ.á.n.h bại bao nhiêu đối thủ mới chiếm được mảnh đất phong thủy này đấy, chị không thể đợi qua Rằm rồi hãy bắt em sao!"

Hóa ra đống đồ cúng anh tôi đ/ốt bấy lâu nay toàn vào bụng gã này! Nhưng nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại của gã, tôi cũng hơi mủi lòng.

Nhưng anh trai tôi thì không biết thương hoa tiếc q/uỷ là gì đâu! Cuối cùng, dưới sự truy quét bất ngờ của tôi, số lượng á/c q/uỷ xổng chuồng đã được thu hồi đầy đủ. Để chúc mừng, anh tôi tự tay xuống bếp làm một bàn thức ăn thịnh soạn.

"Anh, qua Rằm em phải về dưới đó một chuyến, khi nào được nghỉ phép em lại lên."

"Về sớm đấy." Anh ngửa cổ uống cạn ly vang đỏ, "Nhà này là để cho em ở, em dùng được nó, anh thật sự rất vui."

Tôi cũng hớn hở nhìn anh. Có anh là có nhà, thật tốt.

"Đúng rồi anh, cái cô nàng thích mèo hôm nọ ấy? Hai người sau đó có liên lạc không?"

Ánh mắt anh lảng đi: "Hỏi cái đó làm gì?"

"Chuyện đại sự cả đời của anh mà!" Tôi cuống lên, "Người tốt thế, nói chuyện hợp gu thì cứ tìm hiểu đi chứ!"

Anh im lặng một hồi, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt kiên định: "Hiểu Hiểu. Em thật sự không hiểu tâm tư của anh dành cho em sao?"

Tim tôi hẫng một nhịp. Cuối cùng anh cũng hỏi rồi. Câu nói mà tôi không muốn nghe nhất. Tôi quyết định c.h.ặ.t đ/ứt suy nghĩ đó của anh: "Anh, em c.h.ế.t rồi."

"Anh cũng sẽ c.h.ế.t thôi." Anh đáp lời rất nhanh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 MẸ NẤM Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
5 Người giúp việc Chương 10
9 Ngôi sao may mắn Chương 13
11 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 10
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42