Đêm khuya, tôi nhìn thấy một vụ án mạng từ cửa sổ.
Sợ hãi, tôi muốn co mình lại, nhưng đèn trong nhà lại bất ngờ sáng lên.
Tên sá* nhân ngẩng đầu. Hắn bắt đầu đếm số tầng: “Một, hai, ba, bốn, năm…”
Đếm đến “năm”, hắn nhe răng cười. Vác cây rìu còn vương m á u, hắn thẳng tiến đến cầu thang nhà tôi.
1.
Đèn lại tắt.
Từng sợi lông tơ trên người tôi dựng đứng.
Tám tuổi, trong cơn hoảng lo/ạn cực độ, tôi hét lên.
Nhưng tiếng hét chưa kịp thoát khỏi cổ họng, một đôi tay đã từ phía sau bịt ch/ặt miệng tôi.
Tôi vặn vẹo giãy giụa. Thì nghe thấy giọng nói quen thuộc bên tai: “Suỵt! Nan Nan, đừng lên tiếng, hắn đến rồi!”
2.
Tiếng bước chân cố ý đ/è nén vang lên ở cầu thang.
Mẹ làm động tác “suỵt” với tôi. Bà lén lút khóa ch/ặt cửa.
Mẹ gọi điện cho ba, nhưng không được. Chỉ còn cách lo lắng gọi 110.
“Alo, 110 phải không? Tôi ở lầu 5, số 501, tòa nhà 1, khu dân cư Thế Kỷ, đường Ninh Quốc. Tôi và con gái vừa thấy có người giế* người dưới lầu, tên sá* nhân đã phát hiện ra chúng tôi và đang đi lên nhà chúng tôi.”
Đầu dây bên kia trấn an mẹ tôi bình tĩnh, nói rằng họ sẽ đến trong vòng mười phút.
Mẹ tôi lấy lại bình tĩnh, đẩy ghế sofa để chặn cửa.
Tôi lau nước mắt trên mặt. Cơ thể nhỏ bé của tôi cũng giúp mẹ đẩy.
Mẹ một tay cầm d.a.o làm bếp, một tay ôm ch/ặt tôi. Lưng bà đã ướt đẫm mồ hôi: “Nan Nan đừng sợ, có mẹ ở đây! Đợi chú cảnh sát và ba đến, chúng ta sẽ an toàn.”
Mẹ tôi bảo tôi đừng sợ, nhưng giọng bà cũng đang r/un r/ẩy.
Ổ khóa bắt đầu xoay chuyển dữ dội. Mẹ gọi điện cho ba, nhưng vẫn không được.
Bên ngoài, tên sá* nhân dường như đã mất hết kiên nhẫn. Chỉ nghe thấy một tiếng “Rầm”.
Lưỡi rìu của hắn đã c.h.é.m đ/ứt ổ khóa.
Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt, bóng dáng cao lớn của hắn đã phá cửa xông vào. Hắn đẩy đổ ghế sofa, đ/á văng mẹ tôi, rồi vung rìu lên đậ*.
Khi mẹ tôi không còn cử động, hắn tiến đến chỗ tôi, vung rìu c.h.é.m xuống.
Đúng lúc đó, mẹ tôi tưởng chừng đã bất tỉnh, lại đột ngột mở mắt, trở mình ném con da* làm bếp, c.h.é.m bị thương tên đó. Bà hét lớn: “Nan Nan, con gái của mẹ!”
Tên sá* nhân đ/au đớn và cuồ/ng nộ, đi/ên cuồ/ng vung rìu đậ* liên tiếp vào người mẹ tôi.
Một nhát, hai nhát, ba nhát…
Mẹ tôi vẫn chế* sống giữ ch/ặt lấy chân hắn, đến hơi thở cuối cùng cũng không buông.
Bà đã chịu tổng cộng hai mươi nhát ch/ém. Không còn hình hài con người.
Tiếng động lớn đã đ/á/nh thức nhiều hàng xóm, đèn nhiều nhà đã bật sáng.
Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa.
Tên sá* nhân trèo qua cửa sổ trốn thoát. Hắn trốn chạy mười năm.
Tôi giữ được mạng sống, nhưng cái giá phải trả là không bao giờ có thể đứng lên được nữa.
3.
Sau khi chúng tôi được đưa đến bệ/nh viện, ba tôi cuối cùng cũng đến.
Ông ấy như trời đất sụp đổ khi nhìn thấy mẹ. Đến cả lời cũng không nói nổi.
Trước khi được đưa vào phòng phẫu thuật, qua lớp băng gạc đỏ rực, tôi hỏi ba vẫn còn đang ngẩn ngơ: “Ba ơi, sao ba không nghe điện thoại của mẹ? Nếu ba nghe máy, có phải mẹ đã không phải chế*…”
Nhưng tôi không biết. Về sau, lời nói của tôi giống như một lời nguyền, giam cầm ba tôi mãi mãi trong ngày mẹ bị sá* h ạ i.
Chỉ sau một đêm, tóc ông đã bạc trắng. Suốt ngày, ông cầm điện thoại lên, tự t/át vào mặt mình: “Tại sao mày không nghe điện thoại?” Tại sao mày không nghe điện thoại?”
Mãi đến khi tôi xuất viện, ông mới tỉnh táo trở lại. Nhưng việc đầu tiên ông làm lại là b/án chiếc xe taxi – công cụ ki/ếm sống của cả gia đình.
Ba tôi m/ua một chiếc xe máy, cõng tôi t/àn t/ật ở sau lưng.
Ông in hàng nghìn bức ảnh của tên sá* nhân. Dốc hết gia tài, treo thưởng hậu hĩnh để tìm manh mối trực tuyến.
Ô trực tiếp băng qua hai mươi hai tỉnh, đi khắp 290 thành phố, quận, huyện, và làng xã, chỉ để tìm kẻ giế* vợ, ròng rã suốt mười năm.
Tôi cũng ở trên lưng ông, sống mười năm.
Nhưng lần cuối cùng, vào ngày 10 tháng 7 năm 2020, ông đã không thể trở về nữa.
Cũng chính vào ngày này, tôi đã được tái sinh.
Tôi đã tái sinh về ngày 10 tháng 7 năm 2010.
Trước khi mẹ tôi bị sá* h ạ i.
4.
Tôi mở mắt ra, một màu đen kịt.
Giây tiếp theo, đèn bật sáng.
Người đàn ông dưới lầu ngẩng đầu lên, đang đếm số tầng.
"Một, hai, ba, bốn, năm..."
Đếm đến "năm", hắn nhe răng cười với tôi.
Vác cây rìu còn vương m á u, hắn thẳng tiến đến cầu thang nhà tôi.
Khuôn mặt kinh khủng đó, dù có hóa thành tro tôi cũng không thể quên, khiến tôi r/un r/ẩy không ngừng.
Đèn vụt tắt. Mẹ tôi từ phía sau bịt miệng tôi, khom người xuống: "Suỵt! Nan Nan, đừng lên tiếng, hắn đến rồi!"
Tôi quay đầu lại, dưới ánh trăng, tôi nhìn thấy khuôn mặt thanh tú đã đi vào trong giấc mơ của tôi suốt bấy lâu. Tôi mất kiểm soát ôm ch/ặt lấy mẹ, vùi đầu vào cổ bà, nước mắt tuôn như mưa: "Mẹ ơi, mẹ ơi…!"
Mẹ tôi nửa đêm dậy đi vệ sinh, thấy tôi đứng bên cửa sổ nhìn xuống nên mới bật đèn. Nếu không phải vì tôi, mọi chuyện đã không xảy ra.
Là tôi đã hại mẹ.
Mẹ tôi vuốt tóc tôi: "Nan Nan ngốc, đừng sợ, mẹ sẽ bảo vệ con!"
Mẹ tôi nhanh chóng hành động, gọi điện cho ba. Nhưng điện thoại của ba, giống như kiếp trước, vẫn không thể liên lạc được.
Bà vội vã khóa cửa, gọi cảnh sát, đẩy ghế sofa chặn cửa. Vừa tiếp tục gọi điện cho ba, bà vừa vào bếp tìm con da* làm bếp.
Nhưng tôi biết, sức mạnh của tên sá* nhân đối với một đứa bé tám tuổi và người mẹ g/ầy yếu của tôi là sự áp đảo tuyệt đối.
D/ao làm bếp, ghế sofa, tất cả đều vô dụng. Hắn từ lúc lên lầu đến lúc giế* người và bỏ trốn, chỉ diễn ra trong vài phút.
Cảnh sát không thể đến kịp nhanh như vậy.
Toàn thân tôi vã mồ hôi, tôi tuyệt đối không thể để bi kịch tái diễn. Nhưng tôi phải tự c/ứu mình bằng cách nào đây?!